Chuyện ăn

Ký ức một đứa bé “Đẹt”

Nhớ hồi đó, cái năm tui 8 tuổi, lúc đó tui mới theo mẹ lên trên đất Bình Phước này được gần năm, lúc đó mẹ mới sanh thằng út được đâu mấy tháng, nó khó nên cứ năm ba bửa là bệnh, phải đi bệnh viện. Thời gian đó mẹ tui còn đang đi bán quần áo dạo, nay chợ này mai chợ khác, thằng út nó bệnh hoài nên việc buôn bán cũng trì trệ,  anh em tui thì còn nhỏ  nên cũng chỉ đỡ đần mẹ được việc cơm nước giặt quần áo hay quét nhà thôi.Đọc tiếp “Ký ức một đứa bé “Đẹt””

Rau đắng bờ hè

Có những thứ ở quê, người ta lớn lên cùng nó mà chẳng bao giờ gọi thành tên. Như bụi tre cuối xóm, con mương nước đục mùa mưa hay rổ rau đắng mẹ hái ven bờ hè những chiều tháng sáu. Đến khi đi xa rồi mỗi khi nghe ai cất lên bài hát: “Còn thương rau đắng mọc sau hè”,  thì lòng lại chùng xuống mà hoài niệm về một miền kí ức cũ.Đọc tiếp “Rau đắng bờ hè”

Rơi rụng

Cách đây hôm, mùa lễ, má tôi lên thăm nhà và đem theo chút đồ ăn. Trong lúc tôi lúi húi hâm phần súp vịt lên để bỏ bánh canh vào thì má tôi nói, giọng vẫn đều đều “Thằng con của cậu út mày á… Nó chết rồi”. Tôi bất ngờ, nó còn trẻ, chưa chạm ngõ đôi chín.
Đọc tiếp “Rơi rụng”

Lạc Bầy #7 (trích đoạn từ Chương 5)

Xin đăng một đoạn mình đang mod trong cuốn The Catcher In The Rye, nằm trong chương 5. Mời các bạn đọc. Xin cảm ơn.

Lúc thằng em tao đâm đầu vào xe tải nó đang chạy với tốc độ chừng chín chục cây số. Theo những người chứng kiến kể lại, óc ác nó văng tứ tung trên kính xe rồi lan xuống chèm nhẹp trên đường.… Đọc tiếp “Lạc Bầy #7 (trích đoạn từ Chương 5)”

Công dân hạng 3

Hồi học cấp 2, mỗi chiều đi học về, thằng bạn nhà giàu hay bẻ phần tư cái bánh mỳ pate đưa cho mình. Đó là cái góc phía trên, phần nhiều là vỏ bánh, và hôm nào đi cùng với gái thì nó mua cho gái mỗi đứa 1 cái, và chẳng bẻ cho mình cái gì.… Đọc tiếp “Công dân hạng 3”

Đạp xe

Ban đầu định đạp xe chơi chơi thôi vì mình rất ghét đổ mồ hôi nhưng lại không đủ tiền để xây hồ bơi tại gia, có thì chắc mình dành phần lớn cuộc đời ngồi trong hồ bơi uống bia và đàn guitar rồi. Mình đặc biệt không thích cảm giác rích rích trong người rất khó chịu, nhất là ở phần khớp chân.… Đọc tiếp “Đạp xe”

Miếng ngon tháng năm#5 – Mộc tồn nghìn năm văn hiến

Loài chó với loài người đã “tình thân mến thương” không biết từ đời thuở nào rồi. Mấy ông khốt giáo sư khoa học Châu Âu công bố đã tìm thấy xương chó niên đại 14.000 năm trong mộ con người ở Đức hơn 100 năm trước. Ở hầu hết các nước văn hóa Á Đông thì nếu có đào bới tìm kiếm thì kết quả cũng vậy.Đọc tiếp “Miếng ngon tháng năm#5 – Mộc tồn nghìn năm văn hiến”

Chuyện du lịch (thật) #3: Uống rượu trên đồi cao

Tự nhiên nhớ mấy vụ đi hoangn này nọ, nên nay lòi ra cái bài này. Chuyện này chắc cũng được chừng mười năm có lẻ rồi. Chuyến này là một chuyến trốn việc của tôi với danh nghĩa là đi từ thiện cùng công ty. Đợt đó tôi lười và chán ngán công việc nhưng vẫn phải cố xác làm mà kiếm cơm, được bửa có kèo đi từ thiện tây nguyên thế là phóng tót đi luôn cho khỏe người.
Đọc tiếp “Chuyện du lịch (thật) #3: Uống rượu trên đồi cao”

Dọn dẹp

Cuối tuần lại lôi đống đồ ra dọn tiếp. Tới cỡ này thì nó trở thành sở thích rồi chứ không còn lý do nào khác nữa. Hôm qua làm bài tập xong nhìn quanh thấy cái phòng vẫn hơi ngứa mắt. Vậy là lôi cái kệ ra bỏ, lôi cái thùng giấy đem bỏ, lôi cái đèn đem cho, làm xong thì thấy đúng là không có nó cũng không ảnh hưởng gì hết.… Đọc tiếp “Dọn dẹp”

Món…Ngủ quên

Mới sống được ba mươi năm cuộc đời mà thấy loài người tham lam cực độ. Ăn đủ thứ trên đời dưới đất. Từ cỏ cây hoa lá. Đến thịt thà. Hai chân, bốn chân, nhiều chân vào mồm tất. Cả không chân trườn bò, cậy mở những cánh môi hồng =)) Ngấu nghiến say mê trong bất kể hoàn cảnh nào.Đọc tiếp “Món…Ngủ quên”

Lên đầu trang