Anh giấu em đâu đó trong tim

Mùa mưa lại về, cứ muốn viết gì đó liên quan tới “đường gầm thời gian” cái thứ chỉ hiện ra vào mùa mưa thôi. Nhưng mà thôi, viết sơ sơ chút chút tí tí về mấy cái xúc cảm con con thôi. Nhớ lại những lần mưa ngày xưa, cái thời còn làm bên Nguyễn Thị Diệu, cứ mưa vào giờ cơm là tôi gục đầu nghe bài Những Lời Chưa Nói (聽不到的說話) của Lữ Phương.… Đọc tiếp “Anh giấu em đâu đó trong tim”

Hài cốt gì đâu kiếm mấy năm không xong!

Tự dưng nay có khứa kia đăng bài tâm tư về bánh đúc Phan Đăng Lưu. Tự nhiên nhớ bộ ba thần thánh những món ăn vặt tôi hay được HR bón cho ăn cùng anh em để OT cho nhiệt tình. Đó là bánh đúc Phan Đăng Lưu, cơm cháy Nam Kỳ Khởi Nghĩa và cuối cùng là bánh tráng trộn và hài cốt “vô danh”, ôi cay cái vô danh kia khiếp!… Đọc tiếp “Hài cốt gì đâu kiếm mấy năm không xong!”

Hoa nở, cỏ mọc

Đời tôi lắm khi miên man. Mà cứ càng lang thang thì lại càng nhiều cơ hội để miên man, càng sa đà vào những thứ mênh mang ấy. Sáng nay thảnh thơi đưa cái ‘nhà trọ trần gian’ phơi nắng, hít gió, ngửi đất, ngắm xanh. Đoạn qua Công viên 23/9 hồn vía bị mấy bụi bông Lài Trâu bên đường bắt mất.Đọc tiếp “Hoa nở, cỏ mọc”

Phút giây có em chốn thiên đường

Theo tôi thì một bản dịch tiếng việt hay là khi mà tôi nghe được lời gốc (thường là Anh hoặc Hoa) mà vẫn vô thức hát lên câu tiếng Việt, hoặc hát thẳng tiếng Việt khi giai điệu tìm đến. Những lúc vậy thì rõ là cái lời Việt đã có riêng cho nó một cuộc đời, một con đường và một chỗ đứng ít nhất là trong lòng vài người nghe nó.Tôi… Đọc tiếp “Phút giây có em chốn thiên đường”

Chuyện một ngày âm u

Năm nay mùa mưa lạ ha, mưa mà như không mưa nóng muốn lột da luôn. Hôm qua giờ mới thấy mát mẻ được chút, trời cũng âm u. Nghe đài báo là bão hay áp thấp nhiệt đới gì thì phải, lí do thời tiết khách quan là vậy, còn lý do tâm linh thì chắc có lẽ ông trời ổng đang khóc thương cho số phận gia đình chú P ở gần khu Tư ở.Đọc tiếp “Chuyện một ngày âm u”

Hững hờ

Nay ngồi nấu cơm thì nghe nhạc Youtube, nghe rồi nghĩ ngợi mấy chuyện cũ cũ về mình và kha khá người giống thế. Cái thời mà còn trẻ, nếu mình giỏi một chút trong chuyện kiếm cơm, hấp dẫn một chút và tham vọng một chút. Thì có lẻ đâu đó sẽ có cơ hội kiếm được một cô người yêu hiền hiền, ngây thơ và ngoan ngoan.… Đọc tiếp “Hững hờ”

Ký ức một đứa bé “Đẹt”

Nhớ hồi đó, cái năm tui 8 tuổi, lúc đó tui mới theo mẹ lên trên đất Bình Phước này được gần năm, lúc đó mẹ mới sanh thằng út được đâu mấy tháng, nó khó nên cứ năm ba bửa là bệnh, phải đi bệnh viện. Thời gian đó mẹ tui còn đang đi bán quần áo dạo, nay chợ này mai chợ khác, thằng út nó bệnh hoài nên việc buôn bán cũng trì trệ,  anh em tui thì còn nhỏ  nên cũng chỉ đỡ đần mẹ được việc cơm nước giặt quần áo hay quét nhà thôi.Đọc tiếp “Ký ức một đứa bé “Đẹt””

Rau đắng bờ hè

Có những thứ ở quê, người ta lớn lên cùng nó mà chẳng bao giờ gọi thành tên. Như bụi tre cuối xóm, con mương nước đục mùa mưa hay rổ rau đắng mẹ hái ven bờ hè những chiều tháng sáu. Đến khi đi xa rồi mỗi khi nghe ai cất lên bài hát: “Còn thương rau đắng mọc sau hè”,  thì lòng lại chùng xuống mà hoài niệm về một miền kí ức cũ.Đọc tiếp “Rau đắng bờ hè”

Rơi rụng

Cách đây hôm, mùa lễ, má tôi lên thăm nhà và đem theo chút đồ ăn. Trong lúc tôi lúi húi hâm phần súp vịt lên để bỏ bánh canh vào thì má tôi nói, giọng vẫn đều đều “Thằng con của cậu út mày á… Nó chết rồi”. Tôi bất ngờ, nó còn trẻ, chưa chạm ngõ đôi chín.
Đọc tiếp “Rơi rụng”

Lạc Bầy #7 (trích đoạn từ Chương 5)

Xin đăng một đoạn mình đang mod trong cuốn The Catcher In The Rye, nằm trong chương 5. Mời các bạn đọc. Xin cảm ơn.

Lúc thằng em tao đâm đầu vào xe tải nó đang chạy với tốc độ chừng chín chục cây số. Theo những người chứng kiến kể lại, óc ác nó văng tứ tung trên kính xe rồi lan xuống chèm nhẹp trên đường.… Đọc tiếp “Lạc Bầy #7 (trích đoạn từ Chương 5)”

Lên đầu trang