Điêu tàn
Chỉ là mấy cảm xúc con con thôi, liên quan tới một chiều đi mua truyện đọc. Gần đây, tôi có đi qua Thủ Đức mua manga cũ. Nơi bán là một chổ tôi từng mua cách đây hai ba năm, tôi mua bộ Rai, bộ này chắc chủ quán rành à.… Đọc tiếp “Điêu tàn”
Miễn còn thòm thèm
Mấy nay ngồi ngó lại mấy bài viết cũ sẵn viết thêm mấy bài viết mới. Trong đó có một cuộc trốn chạy, chạy khỏi ám ảnh cái chết, ám ảnh tự sát. Nhìn lại chuyện tự kết thúc đời mình luôn là một cái chất liệu hay hay mà tôi hay bỏ vào truyện.… Đọc tiếp “Miễn còn thòm thèm”
Đà Lạt highball
Chuyện cũ đã xong từ hai năm trước nhưng chưa chỉnh sửa. Nhân vật tôi cảm hứng phần nào từ chủ quán.
_____________________
Lại một đêm mưa rã rích. Mưa đêm Đà Lạt thật lạnh lẽo. Tôi đã hàng trăm lần nghe thấy cũng như đọc được những lời than phiền rằng Đà Lạt bây giờ đã chẳng còn lạnh nửa.… Đọc tiếp “Đà Lạt highball”
Lưu lãng #2: Xuôi dòng chợ Thom
Dáng Huyền #1
Truyện bỏ cũng uổng, lười viết quá đăng lên để có gì có động lực viết thêm
______
Phong vị #3
Lâu rồi bỏ bê cái loạt bài này, chủ yếu vì dạo này bế quan giảm nhậu nên chẳng mấy khi làm đồ nhắm như trước. Còn hai tuần nửa là Tết chuẩn bị gõ cửa rồi, nay trời lạnh lạnh, tự nhiên muốn ăn gì đó muốt miệng, thế là sáng sớm làm ly cà phê đá quán quen rồi đánh một vòng mua đồ.… Đọc tiếp “Phong vị #3”
Phạm Thế Hiển lang thang
Người ta hay nói, à mà tôi hay nói, tôi hay nhớ Sài Gòn khi vẫn đang ở Sài Gòn. Bởi vì Sài Gòn nhanh quá, lẹ quá nên rồi nhiều cái lướt qua mình một lần mãi chẳng còn thấy lại, nó vô tình và dứt khoát chẳng một câu chào hay chỉ là một cái vỗ vai.… Đọc tiếp “Phạm Thế Hiển lang thang”
Chuyện một người điên
Sợ mấy chuyện chợ cũ tan mất nên tôi đang viết nháp đây. Đúng ra tôi cũng định viết một chuyện vừa về mấy chuyện cũ đó nhưng mà lười quá nên giờ gõ chuyện thật trước, mông má tiểu thuyết sau.
Cái máy chà và con bạn tôi chẳng nhớ nổi tên
Quãng thời gian nào đó
Hôm nay tự nhiên lâu rồi mới mó vô rượu, mó chai Balvenie 12 quèn, thêm lon soda AQua thường trú quá lâu trong tủ lạnh thế là dung hợp ra ly highball thần sầu, thứ mà tôi hay kêu mỗi lần đi làm về ghé quán bar quen. Giờ xa khu ăn chơi như người lính tráng xa “những chiều vui thành đô”, bia rượu cũng xa xăm đôi chút.… Đọc tiếp “Quãng thời gian nào đó”
