Tasy Say Xỉn

Mê bia, lặm những thứ thuộc về binh nghiệp và còn sót lại đôi phần lãng mạn ba xu

Phút giây có em chốn thiên đường

Theo tôi thì một bản dịch tiếng việt hay là khi mà tôi nghe được lời gốc (thường là Anh hoặc Hoa) mà vẫn vô thức hát lên câu tiếng Việt, hoặc hát thẳng tiếng Việt khi giai điệu tìm đến. Những lúc vậy thì rõ là cái lời Việt đã có riêng cho nó một cuộc đời, một con đường và một chỗ đứng ít nhất là trong lòng vài người nghe nó.Tôi… Đọc tiếp “Phút giây có em chốn thiên đường”

Hững hờ

Nay ngồi nấu cơm thì nghe nhạc Youtube, nghe rồi nghĩ ngợi mấy chuyện cũ cũ về mình và kha khá người giống thế. Cái thời mà còn trẻ, nếu mình giỏi một chút trong chuyện kiếm cơm, hấp dẫn một chút và tham vọng một chút. Thì có lẻ đâu đó sẽ có cơ hội kiếm được một cô người yêu hiền hiền, ngây thơ và ngoan ngoan.… Đọc tiếp “Hững hờ”

Rơi rụng

Cách đây hôm, mùa lễ, má tôi lên thăm nhà và đem theo chút đồ ăn. Trong lúc tôi lúi húi hâm phần súp vịt lên để bỏ bánh canh vào thì má tôi nói, giọng vẫn đều đều “Thằng con của cậu út mày á… Nó chết rồi”. Tôi bất ngờ, nó còn trẻ, chưa chạm ngõ đôi chín.
Đọc tiếp “Rơi rụng”

Chuyện du lịch (thật) #3: Uống rượu trên đồi cao

Tự nhiên nhớ mấy vụ đi hoangn này nọ, nên nay lòi ra cái bài này. Chuyện này chắc cũng được chừng mười năm có lẻ rồi. Chuyến này là một chuyến trốn việc của tôi với danh nghĩa là đi từ thiện cùng công ty. Đợt đó tôi lười và chán ngán công việc nhưng vẫn phải cố xác làm mà kiếm cơm, được bửa có kèo đi từ thiện tây nguyên thế là phóng tót đi luôn cho khỏe người.
Đọc tiếp “Chuyện du lịch (thật) #3: Uống rượu trên đồi cao”

Điêu tàn

Chỉ là mấy cảm xúc con con thôi, liên quan tới một chiều đi mua truyện đọc. Gần đây, tôi có đi qua Thủ Đức mua manga cũ. Nơi bán là một chổ tôi từng mua cách đây hai ba năm, tôi mua bộ Rai, bộ này chắc chủ quán rành à.… Đọc tiếp “Điêu tàn”

Miễn còn thòm thèm

Mấy nay ngồi ngó lại mấy bài viết cũ sẵn viết thêm mấy bài viết mới. Trong đó có một cuộc trốn chạy, chạy khỏi ám ảnh cái chết, ám ảnh tự sát. Nhìn lại chuyện tự kết thúc đời mình luôn là một cái chất liệu hay hay mà tôi hay bỏ vào truyện.… Đọc tiếp “Miễn còn thòm thèm”

Đà Lạt highball

Chuyện cũ đã xong từ hai năm trước nhưng chưa chỉnh sửa. Nhân vật tôi cảm hứng phần nào từ chủ quán.

_____________________

Lại một đêm mưa rã rích. Mưa đêm Đà Lạt thật lạnh lẽo. Tôi đã hàng trăm lần nghe thấy cũng như đọc được những lời than phiền rằng Đà Lạt bây giờ đã chẳng còn lạnh nửa.… Đọc tiếp “Đà Lạt highball”

Dáng Huyền #1

Truyện bỏ cũng uổng, lười viết quá đăng lên để có gì có động lực viết thêm

______

Dường như khi những cơn mưa hè dần vơi đi thì kéo theo đó sẽ là những ngày bận rộn. Năm học mới cũng theo mùa thu mà tiến vào cuộc đời tôi.
Đọc tiếp “Dáng Huyền #1”
Lên đầu trang