Tiếc!
Chập tối đổ về là Hà Nội rùng mình lên vì lạnh. Những vạt gió bấc đầu mùa vô hình lẩn trong cơn mưa hối hả, chực chờ chém thẳng vào con người ta. Không tứ chi phân liệt, máu chảy đầm đìa. Mà là xao động, ngứa ngáy khó chịu như giòi bọ trong xương, bâng khuâng trong lòng khôn tả.… Đọc tiếp “Tiếc!”





