Tiếc!

Chập tối đổ về là Hà Nội rùng mình lên vì lạnh. Những vạt gió bấc đầu mùa vô hình lẩn trong cơn mưa hối hả, chực chờ chém thẳng vào con người ta. Không tứ chi phân liệt, máu chảy đầm đìa. Mà là xao động, ngứa ngáy khó chịu như giòi bọ trong xương, bâng khuâng trong lòng khôn tả. Thứ ấy là gì? Là Tiếc! Tôi ngẫm ra là sống đến một tuổi nào đấy rồi khi ngoái đầu lại, niềm vui và hạnh phúc chưa hẳn là thứ ta luôn hướng về, nhưng có những cái ray rứt hối tiếc mãi một chuyện xa vắng thuở bé, từ những vụn vặt phủ bụi tưởng như lãng quên. Tiếc cho một câu giận quá mất khôn. Tiếc cho một lần vụng dại khiến người khác đau đớn. Tiếc cả những bước chân, những cánh tay giang ra làm quen với một ai đó. 

Nhớ trong quá khứ đi học tấm bé. Có một đứa bạn không thích giao du, lúc nào cũng trầm lặng và ẩn một góc xó nào đó. Nó cho tôi mượn cuốn truyện Doremon dài tập mà nó luôn nâng niu. Cũng vì sơ sẩy, vô tâm mà tôi mặc đứa em họ vẽ bậy vào. Khi trả lại, tôi thấy trong đôi mắt có những vệt đỏ đượm buồn. Từ giây phút hai cánh tay trả nhau những gì đã cho nhận, tôi mất đi một người bạn đáng mến. Thằng đó cũng không chơi với ai khác nữa trong suốt năm ấy. Tôi cứ chần chừ muốn đến xin lỗi nó cả hè năm ấy. Nhưng cái não động trẻ con ham chơi cứ xóa hết những vết hằn day dứt mỗi khi tôi đụng tới. Mùa tựu trường năm sau cô bảo nó chuyển trường vào Nam sống. 

Trong những năm tháng ấy có một thằng cốt hàng xóm loắt choắt mà đánh đấm giỏi đáo để. Nó không ngần ngại một chọi 10 để bảo vệ, lôi tôi ra khỏi trận hội đồng. Trong một lần tam thập lục kế tẩu vi thượng sách, hai đứa chia ra hai ngả chạy. Nó thoát rồi nhưng quay về tìm tôi thì bị úp sọt. Tôi thì ba chân bốn cẳng chạy về nhà luôn. Cái hèn nhát vụng dại làm cho “đạo nghĩa giang hồ” đứt gánh. Quan hệ chúng tôi nhợt nhạt dần cho tới khi hay tin nó Hà Bá lôi nó xuống khúc sông nơi nó từng sinh ra. 

Nỗi nhớ miên man đưa tôi về với cụ già trưởng thôn yêu thương tôi hết mực hồi ấu thơ. Có những trưa đổ lửa chẳng đứa nào chịu đi chơi cùng, ông lại kéo về ngồi dưới gian bếp nhỏ nhà ông. Cho ăn bánh trái, hỏi han và kể những chuyện xưa xửa xừa xưa hấp dẫn của đời người. Mỗi khi mẹ mắng hờn tủi là lại chạy sang ông để được an ủi. Khi ông tạ thế, tôi vui thú cuộc sống của tân sinh viên, chê bát âm đám ma inh tai nhức óc. Tôi không đi. Vài năm sau nhìn lên màu đen thăm thẳm khi mất ngủ, tôi nhớ ông rất nhiều. Những năm cuối đời của ông sao tôi không ở đó. Ông có tự trách lòng đã giành tình cảm cho thứ bạch nhãn lang? 

Khi tôi sờ vào tim mình, tôi tiếc mình không nghe theo nó. Người ta quan tâm, chăm lo tôi đến vậy, tôi thì vì đau buồn, mặc cảm, tự ti mà gạt phăng tình cảm của cô ấy. Vài năm sau khi lông cánh tôi cứng hơn thì ích kỷ mà đòi hỏi cô ấy sao không cho tôi một cơ hội.

Tiếc cả thời tuổi trẻ hoang đàng. Sao không làm nhiều hơn, ở nhiều hơn bên người thân của mình. Để thần chết mang họ đi khi lòng chưa tận. Chữ Tiếc ấy nó dùi đục vào tâm khảm tôi mãi.

Mark Twain nói với độc giả của mình rằng 20 năm sau thì con người ta tiếc những cái đã mất hơn những cái đã làm được. Nhưng nửa sau ông khuyên ta tháo nút thắt trong lòng. Cho thuyền của mình rời khỏi bến bờ nuối tiếc. Căng buồm ra khơi tìm tòi, ước mơ, khám phá. Ta phải nghiêm cẩn soi xét lại mình trong từng ý niệm, lời nói, hành vi. Ta muốn nhiều hơn nữa cho người thân của ta. Ta không muốn mình tiếp tục phải Tiếc. 

Dù rằng quá khứ vẫn mãi ở đó. Không có quyền năng nào quay ngược nó về. Trong cõi đời phiêu bạt, đôi khi đôi đó ta lại tìm thấy những cái tên mà mình đã tiếc, đã đánh mất. Chúng nhắc nhở ta về những điều đã qua. Và…nhắc ta về những gì sắp đến.   

Trò chuyện

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang