Trần Ngọc Long

Nhật ký xe bus #1

Độ này Quán ăn đêm nhiều khách trở lại nên tôi xí xớn vào góp chuyện cho lão chủ quán. Việc mồm mép trên đường tôi hay nói nhiều về ăn uống. Còn khi đã ngồi trong quán ăn thì tôi nghĩ về mọi sự trong thiên hạ. Nhưng suy nghĩ trong tôi nó không bùng nổ ngẫu nhiên như mưa và phân chim bồ câu.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #1”

Câu chuyện thứ ba – Tôi béo thế nầy một phần là do anh boss đầu.

Covid quay trở lại nên đói dã họng. Sếp mới sợ covid quá nên cắt cử nhân viên trực văn phòng. Sáng vừa mưa vừa đói nên xoa bụng béo nhớ anh sếp đầu – sếp Giang.

Nói thật xưng hô cho tiện công việc và nịnh sếp trẻ trung chứ sếp Giang cách tôi 20 tuổi lận.… Đọc tiếp “Câu chuyện thứ ba – Tôi béo thế nầy một phần là do anh boss đầu.”

Câu chuyện thứ hai: nồi cơm ma thuật và sự hình thành đế chế shipper và ngành dịch vụ

Lắm lúc nghĩ lại thì đời sinh viên bọn tôi chẳng khác nào cuốn Harry Potter phiên bản không-biết-phải-khóc-hay-cười cả. Tôi nhớ những thước phim đầu tiên cậu đến ngôi trường phép thuật, cả đời cậu chưa bao giờ được ăn như vậy và điều tuyệt hơn là nó như niêu cơm của thạch sanh.… Đọc tiếp “Câu chuyện thứ hai: nồi cơm ma thuật và sự hình thành đế chế shipper và ngành dịch vụ”

Bài viết thứ nhất

Quán ăn đêm. Đây là một manga nổi tiếng của Nhật bản. Thứ hàm xúc trong quán ăn đêm là chuyện đời thường đến từ mọi giai tầng, giới tính, lứa tuổi, nghề nghiệp khác nhau. Điểm đặc biệt đi kèm với đó những món ăn và người nấu chúng “Bậc thầy”.… Đọc tiếp “Bài viết thứ nhất”

Lên đầu trang