Cô tư Huyền

Một bếp lửa chờn vờn sương sớm Một bếp lửa ấp iu nồng đượm Cháu thương bà biết mấy nắng mưa!

Ký ức một đứa bé “Đẹt”

Nhớ hồi đó, cái năm tui 8 tuổi, lúc đó tui mới theo mẹ lên trên đất Bình Phước này được gần năm, lúc đó mẹ mới sanh thằng út được đâu mấy tháng, nó khó nên cứ năm ba bửa là bệnh, phải đi bệnh viện. Thời gian đó mẹ tui còn đang đi bán quần áo dạo, nay chợ này mai chợ khác, thằng út nó bệnh hoài nên việc buôn bán cũng trì trệ,  anh em tui thì còn nhỏ  nên cũng chỉ đỡ đần mẹ được việc cơm nước giặt quần áo hay quét nhà thôi.Đọc tiếp “Ký ức một đứa bé “Đẹt””

Rau đắng bờ hè

Có những thứ ở quê, người ta lớn lên cùng nó mà chẳng bao giờ gọi thành tên. Như bụi tre cuối xóm, con mương nước đục mùa mưa hay rổ rau đắng mẹ hái ven bờ hè những chiều tháng sáu. Đến khi đi xa rồi mỗi khi nghe ai cất lên bài hát: “Còn thương rau đắng mọc sau hè”,  thì lòng lại chùng xuống mà hoài niệm về một miền kí ức cũ.Đọc tiếp “Rau đắng bờ hè”

Cha

Hi mọi người, lâu lắm rồi mới ghé quán, dạo này mọi người sao rồi ? Vẫn ổn chứ? Có gì tâm sự cho nhau nghe không? Tư thì có đó!

Ba tư ở quê, mất rồi! Ba Tư đi hồi 31 tháng 10 năm rồi, quá nhanh. Mặc dù không sống với ba nhưng đó là một cú sốc quá lớn với mình.… Đọc tiếp “Cha”

Đậm tình miền Tây

Hổng biết bao nhiêu lần tui tự cười một mình, rồi nghĩ thầm trong bụng: chèn ơi, cái xứ gì mà cưng quá chừng! Tui nhớ quài cái nụ cười hiền khô của dì Bảy trên bến đò, rồi cái câu nói trỏng không, trớt quớt mà thiệt tình của anh Tư Hờn, cả cái xua tay xề xòa “có gì đâu mày ơi” của thiếm Sáu… Nhớ rồi thèm, thèm cái cảm giác chạy giữa những cánh đồng bát ngát thơm mùi lúa mới, những chiều ngồi trên ghe xuôi kinh đi câu cá rô…

Đi nhiều nơi, gặp cũng nhiều người rồi mà chỉ nhớ và thương cái xứ này.… Đọc tiếp “Đậm tình miền Tây”

Gánh xôi lề đường

Hi mọi người, lại là cô Tư đây. Hôm nay bỏ qua hết chuyện lòng, em muốn kể cho mấy anh chị em cô dì chú bác trong quán nghe về câu chuyện đi mua xôi và gặp tình huống dở khóc dở cười với bà chị gánh xôi cực kì dễ thương mà cũng dễ mến lắm…

Số là hôm nay,khi ngồi viết phần tiếp theo của ” Biến cố cuộc đời ” thì có nhắc đến cái món xôi cuộn bánh phồng, hồi nhỏ mẹ mua cho ăn ngán đến tận cổ nhưng cũng 10 năm rồi cũng chưa nếm lại cái mùi vị đó, mà  cái nết tui thèm thì phải lặn lội kiếm cho ra để ăn, nên tui quyết định bỏ hết xách xe đi tìm mỹ vị của tuổi thơ.… Đọc tiếp “Gánh xôi lề đường”

Chạy bão


Xin chào mọi người. Được biết đến Quán Ăn Đêm  qua những câu chuyện giản dị đời thường của anh Khang trên trang cá nhân của ảnh và em  cũng vừa tham gia làm thành viên của Quán,để trải lòng theo từng câu chuyện của mỗi thành viên trong Quán , để lấy động lực, khám phá điều mới mẻ, hay lắng đọng lại trong 1 câu chuyện đời nào đó…và cùng chia sẽ những câu chuyện cuộc sống thường nhật của mình để mọi người cùng trải lòng cảm xúc với nhau.Đọc tiếp “Chạy bão”

Lên đầu trang