Một ngày lúc bé, chị mình từng bảo điều ước nên cất kỹ, nói ra sẽ (có thể) hết thiêng. Mình vẫn nghĩ về việc đó đến giờ. Phần khác mình hay lấn cấn với những điều ước, nghĩa là không biết nên ước gì, ước điều này thì cái gì mới là cội nguồn của nó, rồi sẽ dẫn đến đâu.… Đọc tiếp “Trung Thu?!”
Ông tôi là một người khó tính. Mỗi việc tôi và những đứa em tôi làm luôn phải thật tốt, từ việc nhà như lau dọn và làm bếp cho đến việc học tập và thi cử. Điều này cũng phải thôi, bởi ông từng làm giám đốc của một chi nhánh ngân hàng, sau này ba đời con gái thì hai dì đều nối gót ông.… Đọc tiếp “Ông ngoại”
Hồi lâu rồi đi xem nhà đất cùng đám bạn, nhớ đâu đó tên chủ đầu tư là Geleximco, đám bạn chỉ cho mình khu đất bọn nó tăm tia. Do quen biết dây mơ dễ má mà nó biết giá khu đất từ lúc còn trong dự án, đến bán trao tay người 1, người 2…đến người thứ n.… Đọc tiếp “Đường Geleximco”
Mình từng viết một cuốn tiểu thuyết diễm tình đẫm lệ, đâu đó từ hồi 2017. Tiền thân là 1 cái truyện ngắn, sau nghĩ thế nào mà lại viết dài lên. Hình như là do “muốn gói gọn suy nghĩ cất vào đó, để bản thân bước sang trang mới”.… Đọc tiếp “Mei mei mei”
Chật vật với đồng tiền thật mệt mỏi. Dù đây là cái tất bật chung của con người, nhưng mức độ sẽ khác nhau.
Đôi khi nghĩ thi gì thì thi nhưng kì thi quan trọng nhất là thi đầu thai, con người lúc sinh ra không hề tự do – bình đẳng – bác ái.… Đọc tiếp “Xã hội không nên bắt sinh con”
Linh ngồi tại chiếc bàn bừa bộn của cô, cố gắng che chắn bản thân khỏi ánh trời chiều. Chỗ cô ngồi quay lưng với lớp cửa kính bao quanh tòa nhà. Có một tấm rèm mỏng chắn ngang, nhưng bức màn mỏng manh đó là không đủ để ngăn chặn cái nắng bên ngoài.… Đọc tiếp “Bay lên”
Đã ngày 62, thú thiệt sau 62 ngày tôi vẫn chưa ra khỏi hẻm của mình và số lần ra khỏi hầm không quá mười lần. Nay bách hóa xanh gần nhà cho đặt hàng, kiếm được 6 lon bia. Mừng. Thế nên tôi gõ vài dòng.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p10)”
Nên bắt đầu bài viết này từ đâu? Tôi không biết, và chắc chắn là cái con tiểu cường đang ngồi ngắm tôi trong khi nó trú cơn mưa mùa thu kia cũng không biết. Nhưng chắc cách tốt nhất (và cũng dễ viết một cách cợt nhả nhất) là bắt đầu với những thăng trầm trong cuộc đời học sinh của tôi, khoảng thời gian ổn định và là khoảng thời gian tươi đẹp nhất tính đến bây giờ.… Đọc tiếp “Đêm mưa Hà Nội của một kẻ non nớt”
Tôi viết những dòng này trong một đêm trằn trọc, một đêm dài quoanh quẩn trong những suy nghĩ dày vò,… Thức dậy, dạo bộ đến quán ăn đêm chấm ích y zét…
Có bao giờ bạn tự hỏi, cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu trong quá khứ, bạn dám suy nghĩ khác, dám đưa ra lựa chọn của bản thân mình, để đến hiện tại, bản thân không phải hối hận… Tôi thì có… vì đã không đủ dũng cảm để tin vào chính mình…
Nay đã hơn 40 ngày rồi, sau khi uống lon bia lúc giữa khuya, tôi lên đây gõ vài dòng về những điều tôi nghĩ. Viết cho dễ ngủ. Btw, tôi cám ơn khứa nào đã loan tin đồn ngày 15 sẽ phong tỏa cấm đi lại.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p9)”