Anh Phong – Tôi cần bạn quay lại

Cái bài này điên thiệt chứ

Lại phải thú thật là tôi không nghe nhạc Fujii Kaze nhiều đến thế, một phần chắc là không hợp style với 80% nhạc của lão, dù rằng idol tôi là ông 8 aka ông Dù aka Yonezu Kenshi – một quái kiệt khác của J-Pop và phong cách âm nhạc của ổng cũng không phải gọi là quá khác biệt với anh Phong (tên gọi thân mật của Fujii Kaze).… Đọc tiếp “Anh Phong – Tôi cần bạn quay lại”

ẾCH LẢM NHẢM VĂN MẪU

Điên loạn, tan nát là tên của nỗi nhớ này, nhất là khi ếch đang cố gắng ngủ. Nó liên tục làm ếch giật mình mỗi khi vừa chợp mắt, khiến cho ếch chỉ muốn kết thúc tất cả để giải thoát mình khỏi sự trống rỗng này.

“Anh Ếch là người thân duy nhất của em” câu nói của em quá tàn nhẫn, luôn ám ảnh ếch trong hoàn cảnh này .… Đọc tiếp “ẾCH LẢM NHẢM VĂN MẪU”

Limbus Company và Tôi

Xin chào mọi người lại là tôi đây, thì hôm nay tôi muốn kể cho mọi người nghe cách mà tôi đã bị mê hoặc bởi con game tới từ Project Moon này – Limbus Company ( i love you Kim-ji-hoon

Thật ra thì tôi đã biết đến con game này một cách khá là tình cờ, đó là vào năm tôi lớp 11 cụ thể là cuối kì 2 lớp 11, trong một lần tình cờ tôi tìm game mới trên steam chơi cho đỡ chán thì tôi đã tìm thấy con game này thế là tôi click vào để xem con game này nói về cái gì thì tôi thấy là à đây là một con game đến từ Hàn Quốc và nó là phần sau của một con game trc đó cũng của nhà phát hành Project Moon luôn đó là Library Of Ruina, well tôi thấy nó cũng thú vị vì nó thuộc thể loại turn-based RPG và nó có cơ chế gacha thế là tôi đã click tải về để trải nghiệm.… Đọc tiếp “Limbus Company và Tôi”

Dành cho ký ức của những đêm dài – An Artist’s Struggles

Tôi đã tự hỏi mình nên bắt đầu những dòng này bằng cách nào đây? Trích một câu dẫn ư — chà, thế thì lại giống văn phong đi học quá. Còn nếu triết lý gì đó thì lại như những ông lão đạo mạo.

Vậy nên, tôi chọn bắt đầu bằng cụm từ khiến tôi ấn tượng: “An artist’s struggles.”Đọc tiếp “Dành cho ký ức của những đêm dài – An Artist’s Struggles”

ẾCH NGAO DU KHÁM PHÁ ẨM THỰC: #2

Tôi thích các gánh hàng rong, tôi lớn lên trưởng thành bởi cái quán nhậu vỉa hè của mẹ tôi. Có lẽ vì thế tôi có một cái sự yêu thích khó tả với những gánh hàng rong đó.

Với đôi gánh hàng rong nuôi lớn đời tôi từng ngày
Khắc ghi mãi vào tim không phút nào quên
Có đôi gánh hàng rong tôi bước vào trong cuộc đời
Tiếng ru thuở còn trong nôi là tiếng rao nuôi lớn đời tôi.

Đọc tiếp “ẾCH NGAO DU KHÁM PHÁ ẨM THỰC: #2”

Quá khứ là một con dao hai lưỡi, và thời gian là một hòn đá mài. Bánh tráng trứng cút.

Bài viết này được chắp bút sau khi tôi nốc hai tách trà Thái Nguyên và một bịch bánh tráng trộn ba trứng cút (rất cay). Vì lý do ấy, và vì ảnh hưởng của tan-nin, cà-phê-in, và cáp-xây-xin, bài viết này sẽ không đâu vào đâu. Đây không phải là một lời tạ lỗi, đây là một lời cảnh báo.… Đọc tiếp “Quá khứ là một con dao hai lưỡi, và thời gian là một hòn đá mài. Bánh tráng trứng cút.”

Ký sự ăn khuya

Má ơi, cái gì thế này
Nếu sống ở vùng quê hay gần mấy cái quốc lộ thì chuyện thấy “hiện tượng dị thường” trên đường chắc cũng không có gì lạ đâu nhỉ. Nhưng không, tôi đang nói ở thành phố kia (dù không trung tâm lắm, nhưng cũng không heo hút) và nó thật sự khó hiểu.
Đọc tiếp “Ký sự ăn khuya”

Nhậu #3 – Bảo vật quốc gia

Nhà vua thấy đứa con gái giơ ngón giữa lên thì cả kinh, một hành động kỳ lạ, trong cung có bao nhiêu người đều tra hỏi cặn kẽ, xem ai là người đưa ngón giữa lên trước hết. Ai nấy đều lắc đầu.

Ngài lập đội điều tra lùng sục khắp vương quốc tìm thủ phạm lan truyền biểu tượng kỳ quái này.… Đọc tiếp “Nhậu #3 – Bảo vật quốc gia”

Ngày đẹp trời hồi tưởng về ngõ nhỏ ngày xưa

Cái ngõ A2 ấy… trước đây nó vốn không bé như vậy, nhưng các khu lấn dần nên chỉ còn một đoạn nhỏ thông qua trạm bơm nước. Ở đấy có quán khoai chị Nhàn, mỗi lần đi qua ngõ là không thể không chú ý đến. Mỗi suất khoai đều nhắc chị thêm bơ thêm đường thêm tỏi phi.… Đọc tiếp “Ngày đẹp trời hồi tưởng về ngõ nhỏ ngày xưa”

Lên đầu trang