Quán nửa khuya. Đêm thứ Nhất.

Chào mọi người, hôm nay tui xin đăng chương đầu tiên trong series truyện dài kỳ của tui về chủ đề gắn liền với trang web chúng ta là một quán ăn bình dân về đêm, và lát cắt cuộc đời từng thực khách ghé thăm quán. Không có gì nghi ngờ, đây là một phiên bản fanmade với dạng truyện ngắn từ tác phẩm tui rất thích là Quán Ăn Đêm, cả hai bản manga và điện ảnh.Đọc tiếp “Quán nửa khuya. Đêm thứ Nhất.”

Đông đủ

Bọn tôi gặp nhau ở 1 cái nhà gần hồ tây. Đoạn gần công viên nước, gần một ngã 3, tầng 2 dạng sân vườn có kê mấy cái phản gỗ, nhìn thẳng ra hồ. Ở đây mỗi chiều sẽ thấy tận 2 mặt trời.

Mãi mới hẹn được mấy thằng có gia đình.… Đọc tiếp “Đông đủ”

Clb 90

Nhóm bạn của tôi có 3 người. Có đông hơn, thường giao động ở mức 5 6 7. Nhưng 3 người này hiện đang có nhiều thời gian với tôi. Mấy đứa đa phần là giám đốc, hoặc thất nghiệp. 2 kiểu này thì chủ động thời gian.

Tôi tạm gọi tôi là Đỏ, để phân biệt với Trắng và Xanh, là 2 đứa hay nói chuyện cùng tôi thời điểm này.… Đọc tiếp “Clb 90”

Thợ săn và con mồi

Lúc tôi vừa mở mắt, đã thấy đồng chí G ngồi bên cạnh, tôi nhìn quanh, thấy trong xe, chỉ có tôi và nó. Tôi đang nằm, trên một băng ghế dài. Tôi nhìn ra những ô cửa. Phía bên trái, tôi thấy, xe đang nối tiếp đi qua, những ngọn đồi lớn nhỏ, thỉnh thoảng, tôi thấy những dòng suối, chảy men theo đất đá.… Đọc tiếp “Thợ săn và con mồi”

Người ra đi vì đâu?

Sau hai chai bia Đức và vài pha chém gió qua mạng ảo, tôi về nhà tận dụng hơi men và đẻ ra bài này. Mỗi lần nhớ về chuyện xưa dưới quê tôi hay nhớ về bài hát này. Theo nhạc sĩ Phạm Khánh Hưng chia sẽ thì anh ta viết bài này dành cho người tình cũ, người bỏ anh ta theo một tay việt kiều nào đó.… Đọc tiếp “Người ra đi vì đâu?”

Rơm

Quý độc giả thân mến, tôi định ngừng viết một thời gian, thực ra, tôi đã định thôi một vài lần, không phải thôi hẳn, mà nghỉ ngơi chừng vài tháng. Nhưng cứ mỗi lần yên trí, là đã thôi được, thì tôi lại nghe Alesund, và bây giờ, cứ mỗi lần nghe nó, thì tâm trí tôi lại nghĩ về Mây như một lẽ tự nhiên.… Đọc tiếp “Rơm”

Lại lẩu

Lần trở lại của CLB chúng tôi lại là một bữa lẩu. Không khi nào người dân Hà Nội lại vui mừng đến thế khi việc giãn cách xã hội đã được nới lỏng để mọi người có thể đi làm lại và để đi ăn. Thực sự đấy, những câu chuyện đi ăn, nhất là ăn tối và ăn đêm đối với tôi như một liều mai thuý vậy, và như thế cân nặng của tôi đã không giảm được lại còn tăng vù vù.… Đọc tiếp “Lại lẩu”

Ai mang con sáo sang sông

Rồi tôi cũng đến Sài Gòn, giữa một chiều tháng 7 oi bức, ngột ngạt, đầy bụi khói và đủ loại tiếng ồn. Thành phố của đủ thứ ích kỷ, xấu xa, của bon chen và đố kỵ. Việt, hàng xóm thân thiết với tôi lúc nhỏ, cho tôi ở tạm một phòng còn trống trong cái ký túc xá tập thể bé như lỗ mũi mà nó cùng đám sinh viên đại học đồng lứa thuê chung.… Đọc tiếp “Ai mang con sáo sang sông”

Nhật ký hầm 123 (p17)

Ngày 101: Hoang tưởng

Đêm nay, có vẻ hơi nhiều rượu cho một đêm Chủ nhật. Chợt nhận ra cả tuần này tôi đã ngồi nghe bài Em Hát Ai Nghe. Cũng lại là một bài tôi nghe nhầm lời mà suýt xoa. “Cỏ cây héo trong mơ màng” mà tôi nghe thành “Cỏ cây héo trong hoang mạc”.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p17)”

Chuyện ở Sài Gòn

Một buổi tối cận noel năm 2019, sau một cơn mưa trong trẻo mát lành, tôi đến thăm một cô gái. Cô đã mời tôi đến nhà chơi sau cuộc nói chuyện online dài. Cuộc nói chuyện xoay quanh những thứ đang chìm nổi trên truyền thông, vốn là chuyện ba xu không có gì đặc biệt.… Đọc tiếp “Chuyện ở Sài Gòn”

Prologue

Đó là một buổi trưa mùa hạ mát lành. Gió lồng lộng, không khí đậm mùi nước quyện phù sa, đúng như những gì người ta mong đợi ở một quán lá ven sông. Thỉnh thoảng một chiếc tàu con hay ghe lớn chạy qua, kéo theo sau những bọt sóng trắng và tiếng máy nổ lạch bà lạch bạch.… Đọc tiếp “Prologue”

Lên đầu trang