Nụ cười dư âm

“Đặc Công Áo Thun Đen là một chương truyện nên đọc ít nhất một lần trong đời.” – Cậu Ấm Tây Đô

Vì đó là một chương lột xác của tác giả. Bạn phải đọc dài dài từ Mũi Né về Sóc Trăng rồi vòng ngược lại Mũi Né mới cảm nhận được sự thay đổi đó.… Đọc tiếp “Nụ cười dư âm”

1.

Tôi bắt đầu công việc mới ở Sài Gòn sau một tuần dọn nhà và ổn định chỗ ở. Hang đá thời tiền sử nơi tôi ở trọ không lấy gì làm hấp dẫn, nên tôi ra ngoài suốt. Chăm sóc khách hàng trực tuyến cho một công ty khởi nghiệp chuyên bán linh kiện máy tính, một công việc không nhẹ nhàng cũng chẳng vất vả, không thú vị cũng chẳng chán chường, không ổn định cũng chẳng bấp bênh, không đến mức an phận nhưng tương lai chẳng lấy gì làm thăng tiến.… Đọc tiếp “1.”

Đây là Rap Việt

Lấy cảm hứng từ tiểu thuyết ba xu BTTH (chưa phải tên chính thức) của thằng-đánh-máy. Flow mượt như sóng biển đập vào mạn thuyền đánh cá, lyric sâu như bầu trời cao vời vợi với muôn vàn mây.

Ở rể

Thỉnh thoảng bố kể về ngày xưa. Lâu lâu kể một tí, với bạn nhậu của bố nhiều hơn là kể với em.

Có bạn sợ ở rể, em muốn nhắn bảo, chắc là sẽ ổn cả, chắc sẽ có bị thương nhưng kết cục vẫn là sống. Em nhớ em ở nhà bà ngoại đến năm lớp 3, thêm 2 năm trước khi có em, vậy là bố em đã ở rể 12 năm.… Đọc tiếp “Ở rể”

Quán nửa khuya. Đêm thứ Nhất.

Chào mọi người, hôm nay tui xin đăng chương đầu tiên trong series truyện dài kỳ của tui về chủ đề gắn liền với trang web chúng ta là một quán ăn bình dân về đêm, và lát cắt cuộc đời từng thực khách ghé thăm quán. Không có gì nghi ngờ, đây là một phiên bản fanmade với dạng truyện ngắn từ tác phẩm tui rất thích là Quán Ăn Đêm, cả hai bản manga và điện ảnh.Đọc tiếp “Quán nửa khuya. Đêm thứ Nhất.”

Lên đầu trang