Tạ ơn ngài J. D. Salinger
—
Nếu tụi mày vẫn tò mò về quê quán, ông bà, cha mẹ của tao là ai, nghề ngỗng, tình trường trước khi có tao như thế nào thì tao nói thẳng, tao chán chết con đĩ mẹ mấy câu hỏi đó, làm như tao là người nổi tiếng. Đó là chưa kể ba mẹ tao, ổng bả sẽ oải chết con đĩ mẹ nếu tao tiết lộ mấy chuyện riêng tư. Ổng bả sống tử tế, không gian lận, trốn thuế hay gì hết. Nhưng thói thường, hễ ai hỏi về quê quán, nghề ngỗng của mày là mày oải chết con đĩ mẹ. Nhất là ba tao, ổng có thể tỏ ra ung dung, nhưng mỗi khi nói tới chuyện nghề ngỗng, là ổng chửi đù má mười hai tiếng một ngày.
Nhưng mà kệ con mẹ nó đi, áng văn chương này là về chuyện tao bị đuổi học, đuổi học gần lễ Tết, ông già thì nhạy cảm về chuyện học thức, điểm số, nên tao nói trước với thằng anh trai, tên ĐB, là đợt này về tất cả phải giữ bình tĩnh. Chỗ của ai người nấy ngồi. Thằng anh tao giờ sống ở Sài Gòn, ăn ở với con đĩ mẹ nào không biết, nhưng nó mới có tiền mua xe hơi, BMW, bằng cái nghề viết lách, nó dóc láu kiểu gì mà có BMW tao không cần biết, dù sao nó vẫn là anh trai tao. Mỗi tuần nó đều ghé thăm tao. Ngày nghỉ và Lễ Tết đều đặn nó ghé chỗ tao đưa tao về thăm ba mẹ. Hồi xưa nó nghèo chết con đĩ mẹ, là một thằng viết blog bình thường thôi, thời còn viết blog bình thường thôi nó đăng lên mạng tập truyện ngắn hay như concac, tập truyện nó đề tên là “Con cá vàng chó đẻ”, và truyện hay nhất dĩ nhiên là Con cá vàng chó đẻ, trong đó nó kể về một thằng nhóc sau khi mua con cá vàng xong thì không cho ai nhìn tới con cá đó nữa, lý do là vì nó đã bỏ tiền ra mua, thì chỉ có nó là được quyền nhìn con cá đó thôi. Đó, cái thời thằng anh ĐB của tao có thể viết về chuyện con cá vàng nhưng chó đẻ. Giờ nó vô giới giải trí rồi, giới làm phim này nọ. Mà sẵn tao nói luôn, đừng bao giờ, đừng bao giờ nói với tao về điện ảnh. Tụi này còn nhạy cảm hơn ba tao nữa. Tụi này cả đời dóc láu.
Giờ vô vấn đề chính, bữa nay là ngày cuối cùng tao còn ở trường Tâm Tư, cái trường nói ra cả nước đều biết, nó quảng cáo gần một tỉ hai trăm triệu cái áp-phích trên các kênh báo đài khác nhau, với một hình ảnh duy nhất: Một thằng cứt đái nào đó ngồi trong xe hơi. Làm như nhập học xong suốt ngày mày sẽ ngồi trong xe hơi. 4 năm, ngồi trong xe hơi mặc áo sơ-mi, chỉ có vậy. Thực chất tao không thấy một chiếc nào trong khuôn viên trường, dóc láo, chiếc duy nhất thỉnh thoảng tao thấy là của ông hiệu trưởng, và ổng ngồi trong đó suốt. Trang quảng cáo còn gửi thông điệp: Đào tạo các chàng trai trở nên tráng kiện và tỉnh thức từ năm 1900. Dóc láo, tao cũng chưa từng thấy một thằng nào như vậy từ hồi ở đây, cùng lắm là có hai thằng, nhưng tụi nó đã tráng kiện và tỉnh thức từ trước đó, và cũng không thằng nào có xe hơi hết.
Lý do tao đang ở khu giáo viên thay vì tụ tập nói chuyện tào lao cứt chó với mấy thằng bạn ở đài phun nước, là vì thầy dạy sử cho tao, thầy Đức, ổng muốn gặp tao một chút trước khi tao đi. Thật lòng tao cũng muốn gặp ổng để nói lời từ biệt. Ổng thừa biết tao bị đuổi học, bốn bài luận án tao không làm concac gì hết, dù bị nhắc nhở nhiều lần tao vẫn dửng dưng, tới chừng thầy cô kiểm tra, một chữ cũng không có. Nên lẽ ra sát Tết tụi tao mới về nhà, mà bây giờ tao đã phải cuốn gói.
Gần Tết trời lạnh như chó, đặc biệt là ở khu giáo viên. Nhưng tao không mặc áo lạnh, một thằng tỉnh thức nào đó ở ký túc xá đã chôm cái áo. Chỉ có tụi nhà giàu mới có thể học ở đây, mà vẫn có tụi chó đẻ như thường. Đến nỗi tụi tao kháo nhau là trường nào học phí càng mắc, thì tụi chó đẻ càng nhiều. Ở tầng 2 khu giáo viên tao nhìn xuống đoạn đài phun nước, tao không nhìn cái gì cụ thể, chỉ nhìn bâng quơ, cái tao đang muốn làm, là trong tao thực sự đang nói lời tạm biệt cái chốn này. Giờ tao thấy mâu thuẫn, một mặt tao biết không nộp bài là phải cuốn gói, mặt khác là, tới lúc cuốn gói trong tao cảm thấy có chút bồi hồi.
Rồi đột nhiên tao thấy hên. Tao chán học hành chết con đĩ mẹ. Rồi đột nhiên tao nhớ một ngày tháng mười tao với mấy thằng bạn cứt đái, nhưng không chó đẻ, thay phiên nhau chuyền banh qua lại ở đài phun nước. Tụi tao nói chuyện, cười ha hả rồi nốc bia. Chân vẫn cứ chuyền cho nhau nhịp nhàng tới khi trời tối muộn, ngay cả khi tụi tao không còn thấy nổi trái banh, tụi tao vẫn tiếp tục như thường, cho tới lúc thằng cha bảo vệ tới đuổi tụi tao đi, bắt vào ký túc xá ăn tối. Nội cái chuyện đó thôi, tao đã thấy ngày tao cuốn gói là sớm muộn. Tao thích chuyền banh chết con đĩ mẹ.

