Chuyện đời

Mì tôm lúc 2h sáng

Bao lâu rồi tôi mới ăn mỳ lúc 2  giờ sáng nhỉ? Chắc cũng được tính bằng năm, chính xác là từ hồi Covid khi mà nhà nhà người người bị phong tỏa bởi cái con virus nguy hiểm đó.

Thú thật là tôi không có nhiều trải nghiệm cho lắm với việc ăn khuya trước đó, nhưng từ khi dịch bệnh nổ ra thì mọi thứ bắt đầu “lộn hơn cả hột vịt” khi giờ ăn thành giờ làm, giờ làm thành giờ ngủ và giờ ngủ lại thành giờ ăn.… Đọc tiếp “Mì tôm lúc 2h sáng”

Nhật ký xe bus #1

Độ này Quán ăn đêm nhiều khách trở lại nên tôi xí xớn vào góp chuyện cho lão chủ quán. Việc mồm mép trên đường tôi hay nói nhiều về ăn uống. Còn khi đã ngồi trong quán ăn thì tôi nghĩ về mọi sự trong thiên hạ. Nhưng suy nghĩ trong tôi nó không bùng nổ ngẫu nhiên như mưa và phân chim bồ câu.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #1”

Công việc làm thêm đầu tiên

Tôi, 21 tuổi, lần đầu đi trợ giảng (//▽//)

Đây là lần đầu tiên tôi có một công việc làm thêm, nếu không tính việc gia sư cho một đứa em họ bên nhà nội. Lời giới thiệu trợ giảng này thông qua một người bạn trong lớp của tôi, và vì cô ấy vẫn còn ở dưới quê và bản thân tôi nên mạnh dạn hơn trong cuộc đời nên tôi đã quyết định nhận nó.… Đọc tiếp “Công việc làm thêm đầu tiên”

Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu Để được yêu Sau những đêm tịch liêu

Tháng trước tôi có viết vài bài về chuyện làm thế nào để có người yêu. Viết về tình yêu khiến tôi thấy rất hạnh phúc vì bản thân đã tạm gọi là yên ổn với chuyện yêu đương, hạnh phúc tràn cả ra ngoài đến mức phải chia sẻ bớt đi, để lan tỏa năng lượng tình yêu đó tới tất cả những ai đang ủ ê cô độc hay cứ loay hoay mãi trong những cuộc tình vô nghĩa lý.… Đọc tiếp “Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu Để được yêu Sau những đêm tịch liêu”

Người đi, ừ nhỉ, người đi thực

Hôm nay tròn 49 ngày chị Trang tôi mất, tôi vẫn ở Sài Gòn, chẳng biết làm gì nên lại ghé quán lải nhải vậy. Mà cũng không biết nói gì nữa, chỉ là mỗi lần nhìn ảnh chị, mỗi lần xem tin nhắn cũ, xem clip chị hát… tôi không hề thấy buồn, tôi thấy như chị vẫn còn đây, kề bên tôi.… Đọc tiếp “Người đi, ừ nhỉ, người đi thực”

Đen thôi, đỏ quên đi

Hôm trước ghé quán nghe được câu chuyện mà đồng chí G kể về những người bạn Xanh, Đỏ và Trắng, về những công việc, hoài bão, ước mơ của họ. Đồng chí G vẫn vậy, bất luận là kể chuyện giả tưởng hay chuyện có thật, anh luôn tạo được một cái không gian say sưa nhất trong quán: anh say sưa kể, còn mọi người say sưa nghe.… Đọc tiếp “Đen thôi, đỏ quên đi”

Những chuyến viễn chinh

Phần đầu: Ốc trong chợ

Tôi viết những thứ này kể về một kẻ mơ hồ, sống ở một nơi mơ hồ trong một dòng thời gian mơ hồ…

Cuộc đời binh nghiệp, đi đi lại lại, xuôi rồi lại ngược, tới rồi lại lui. Do đó mà tôi cũng những chuyến đi này nọ trong đời nên tôi cũng được dăm ba chuyến đi trong đời.… Đọc tiếp “Những chuyến viễn chinh”

Lại lẩu

Lần trở lại của CLB chúng tôi lại là một bữa lẩu. Không khi nào người dân Hà Nội lại vui mừng đến thế khi việc giãn cách xã hội đã được nới lỏng để mọi người có thể đi làm lại và để đi ăn. Thực sự đấy, những câu chuyện đi ăn, nhất là ăn tối và ăn đêm đối với tôi như một liều mai thuý vậy, và như thế cân nặng của tôi đã không giảm được lại còn tăng vù vù.… Đọc tiếp “Lại lẩu”

Lên đầu trang