Chuyện đời

Xem TV, nhưng là lúc Erik gọi điện

2 giờ sáng, anh gọi em không nhấc máy

Nếu lúc đó người Erik gọi là tôi thì tôi nhấc máy rồi đó, đơn giản vì tôi có một thời gian dài thức dậy vào 2 giờ sáng để … xem Tivi. Trước đây, lúc còn bị người nhà pressing đi ngủ sớm hằng ngày thì quả thật rất thèm thuồng cái cảm giác thức khuya xem tivi cùng những chương trình kì cục trên đó.… Đọc tiếp “Xem TV, nhưng là lúc Erik gọi điện”

CHUYỆN CHÚ ẾCH

Tôi vốn dĩ là người sống trong cái thế giới của mình như chú ếch trong đáy giếng. Một ngày nọ, nước dâng lên, cơ hội tới, chú ếch đã được đến một vùng trời khác. Nhưng chú ta vẫn ở trong cái giếng đó, chỉ là cái giếng giờ đã to hơn.… Đọc tiếp “CHUYỆN CHÚ ẾCH”

Những cuốn sách không có thật – Có khi là phần 1

Ngày cầm được tờ giấy chẩn đoán của bác sĩ trên tay thì tôi mới chính thức được xác nhận là “không bình thường”. Thật ra thì vấn đề nó còn rộng hơn 3 từ đó, nhưng nhìn chung thì chừng đó là đủ để giải thích cho những trải nghiệm có một không hai mà có thể rất kì dị với phần đông những người khác.… Đọc tiếp “Những cuốn sách không có thật – Có khi là phần 1”

Nhật ký xe bus #3

Một chiều buồn. 3 thằng ngốc thất thểu vì kết quả môn Toán. Cũng chẳng oan. Chẳng bao giờ thấy những con số đó hào hứng. Còn Gậy đỏ lv4 giật bao nhiêu dame hay PA nhẩy dame x mấy lần thì nhớ rõ, đam mê cỡ giáo sư chuổng cời ngoài phố.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #3”

SINH RA LÀ ĐỂ TRẢ HIẾU

Đó là câu hát cứ vang lên trong đầu mình suốt mấy hổm rài. Nó nằm trong một bài hát tên là “Nhất bái thiên địa” của nhóm nhạc rock indie The Flob, một bài rock mà mình tình cờ nghe được qua lời giới thiệu của nhỏ bạn. Bài hát này xoay quanh câu chuyện một người cha vì ham mê phú quý nên đã ép gả con gái của mình cho một ông bạn giàu có, để rồi cuối cùng cô con gái uất ức đến mức tự chấm dứt đời mình.
Đọc tiếp “SINH RA LÀ ĐỂ TRẢ HIẾU”

Nhậu #2 – Làm biếng

Mình là thằng làm biếng hạng nhì thế giới, làm biếng đi mua nước đá, làm giấy tờ, khiêng cái thùng từ chỗ này tới chỗ kia. Tối hôm qua nằm mơ thấy mua được một chiếc mô tô xịn giá cả triệu đô, leo lên ngồi chạy thử, đang vui tự nhiên nhớ lại phải đi thi bằng lái phân khối lớn, rồi đi nhậu lo nồng độ cồn, rồi đi làm lại giấy tờ, rồi mỗi lần dắt xe nặng muốn chết thì mình đem đi bán luôn, mình nói với người mua, lỗ 20% tao cũng bán.

Đọc tiếp “Nhậu #2 – Làm biếng”

Viết cho ngày trở lại

Chào mọi người, cũng hơn hai năm kể từ bài viết cuối mình lên bài bên tài khoản cũ rồi nhỉ, do mất điện thoại nên email cũ của mình không thể đăng nhập nên từ giờ mình sẽ hoạt động trên tài khoản hiện tại.
Gần đây mọi người ở quán đều ổn hết nhỉ, mình vẫn vậy, vẫn là cô Tư Huyền, vẫn luôn cố gắng.… Đọc tiếp “Viết cho ngày trở lại”

Nhậu #1

Định nói về chuyện này cũng lâu rồi mà làm biếng lắm, nhưng thôi nhân dịp đang ế, mình cố gắng thử coi sao.

Ở Việt Nam ngồi nhậu một mình đã hiếm, ngồi nhậu một mình trong mười mấy năm càng hiếm, mà ngồi một mình trong mười mấy năm mỗi ngày gần như lúc nào cũng đủ 3 cử, thì chỉ có thể là không có công ăn việc làm, hoặc đã về hưu.… Đọc tiếp “Nhậu #1”

Nói vu vơ

Có ai giống tui mỗi khi xem lại mục “ngày này năm xưa” trên Facebook là cứ muốn cười vào bản thân mình lúc trước hông? Cái thời mình còn ngu và vô tư trưng bày cái ngu đó lên mạng cho tất cả mọi người cùng thưởng thức :))). Thiệt mỗi lần xem lại chỉ thấy xấu hổ tới mức muốn xóa hết đi thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu.… Đọc tiếp “Nói vu vơ”

Nhật ký xe bus #2

Bài trước Long có nói về việc nhường chỗ trên xe bus. Câu hỏi thế kỷ có lẽ là vậy đứng hay ngồi thì sướng hơn? Thực ra cái nào cũng có cái vui thú cả. Miễn là ngày mà lòng mình trong sáng rộng mở thì trống đánh xuôi kèn thổi ngược cũng thành ngẫu hứng thiên cổ.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #2”

Lên đầu trang