Chuyện đời

Chị Trang

Có một ngày trong lúc lướt xem kỷ niệm trên Facebook, tôi chợt thấy comment từ xưa lắc xưa lơ của anh họ tôi, và tôi bắt đầu nghĩ về anh, về cả cuộc đời của anh, rồi tôi nhận ra rằng tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc viết về những người gần gũi với tôi, kể cả người nhà, họ hàng, hay bạn bè… Tôi bần thần, ngẩn ngơ cả người khi nhận ra sự thật đó, rằng tôi đã viết quá nhiều về bản thân mình, và về những nhân vật hư cấu trong một trang sách hay một bộ phim nào đó, thậm chí viết về một người lạ tôi gặp trên đường đời, nhưng lại chưa từng viết về những người vô cùng thân thuộc với tôi, như chị Trang.… Đọc tiếp “Chị Trang”

Ba Vợ

Hôm nay vào quán ăn đêm một mình, sau bao thời gian giận dỗi và bây giờ quay lại quán. Khung cảnh vẫn là cái quán đơn giản đầy cảm xúc đó, cái bàn đó, vẫn ông chủ phục vụ đó, quán đã đông người hơn. Nhộn nhịp. Tâm trạng mình buồn và muốn giải bày.… Đọc tiếp “Ba Vợ”

Bến xa quê

Còn khoảng 1 tháng nữa là tròn 1 năm tôi dọn đến sống ở cái nhà trọ này. Một cái nhà trọ nằm trong một con hẻm nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Nó có khoảng 25 phòng, chia làm 5 tầng, tính luôn tầng trệt để xe và sân thượng để giặt giũ.… Đọc tiếp “Bến xa quê”

Ông ngoại

Ông tôi là một người khó tính. Mỗi việc tôi và những đứa em tôi làm luôn phải thật tốt, từ việc nhà như lau dọn và làm bếp cho đến việc học tập và thi cử. Điều này cũng phải thôi, bởi ông từng làm giám đốc của một chi nhánh ngân hàng, sau này ba đời con gái thì hai dì đều nối gót ông.… Đọc tiếp “Ông ngoại”

Đêm mưa Hà Nội của một kẻ non nớt

Nên bắt đầu bài viết này từ đâu? Tôi không biết, và chắc chắn là cái con tiểu cường đang ngồi ngắm tôi trong khi nó trú cơn mưa mùa thu kia cũng không biết. Nhưng chắc cách tốt nhất (và cũng dễ viết một cách cợt nhả nhất) là bắt đầu với những thăng trầm trong cuộc đời học sinh của tôi, khoảng thời gian ổn định và là khoảng thời gian tươi đẹp nhất tính đến bây giờ.… Đọc tiếp “Đêm mưa Hà Nội của một kẻ non nớt”

Những Thứ Mình Muốn Làm Khi Được Về Tuổi Thơ

Khi tìm thấy quán ăn đêm và phong cách thiết kế của quán như thế này nó làm mình phần nào nhớ về tuổi thơ, cũng chẳng hiểu sao mà mình lại như thế, nhưng nó là như vậy. Hồi trước gia đình mình không phải quá có điều kiện nhưng tại ba mẹ thương nên cũng cho mình khá nhiều thứ hơn bạn bè ở trong xóm.… Đọc tiếp “Những Thứ Mình Muốn Làm Khi Được Về Tuổi Thơ”

Chiến dịch cafe, bia sệt và hoàng hôn Sài Gòn

Có những ngày bận rộn trong đời mà nhiều người hay gọi là “chạy đôn, chạy đáo”, “chạy show” hoặc tôi hay gọi với những cái tên là “chiến dịch xyz” hoặc “cuộc chinh phạt zyx” hay đôi khi là “cuộc hành quân yzx”. Hôm thứ sáu rồi, tôi có ra Thủ Thiêm nhìn hoàng hôn, nghe sóng vỗ và nghe mấy bài của The Flob.… Đọc tiếp “Chiến dịch cafe, bia sệt và hoàng hôn Sài Gòn”

Đêm phố biển, nhớ Sài Gòn

Nếu chọn một nơi để xem là thành thị tôi gửi ở đó những niềm thương nỗi nhớ nhiều nhất thì câu trả lời ắt chỉ có một. Sài Gòn. Dù tôi đã sống ở cái xứ đô thành này gần chục năm cuộc đời, ngày ngày hít bụi, chiều chiều nốc bia và đêm đêm bật mấy bài nhạc cũ rê, rũ rích trong căn phòng trọ tồi tàn của cái xứ này.… Đọc tiếp “Đêm phố biển, nhớ Sài Gòn”

Lên đầu trang