Chuyện đời

Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân

Chếch, cậu bạn quen thuộc của chúng ta. Nếu ai không biết cậu bạn đẹp trai vô lối, không đẹp trai thối luôn 5 nghìn thì xin mời đọc bài này:

Chếch, cũng như mọi lần, ngồi trong lớp học với dáng vẻ của một gã du mục đã quen với việc để đôi chân lấm lem ngoài đất bụi, nhưng giờ đây lại bị xiềng xích trong căn nhà tù gọi là “phòng học”.… Đọc tiếp “Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân”

Lychee Martini

“Lòng người và lòng người không gắn kết với nhau bằng sự hài hòa, mà trái lại gắn kết với nhau sâu sắc bởi tổn thương và tổn thương. Không có sự dung thứ nào mà ko vương máu trên mặt đất, không có sự chấp nhận nào mà không phải vượt qua những tổn thương, đó chính là căn đế của sự hài hòa đích thực.”Đọc tiếp “Lychee Martini”

Xỉn bê bê và nghe nhạc.

Processed with RNI Films. Preset ‘Agfacolor 40’s Warm’

Như đã có nói trong một bài viết khác về ăn nhạo, hôm nay mình sẽ bàn về chuyện xỉn bê bê và nghe nhạc. 

Có nhiều loại xỉn, xỉn quắc cần câu (ngu người quay đơ), xỉn cắm đầu (lì cố gượng đứng lên thì té), xỉn sương sương (ngà ngà lâng lâng), xỉn bét nhè (xỉn mà không chịu đi ngủ cứ nói xàm xàm chọc phá mọi người), xỉn trầm cảm (im re nhớ chiện buồn rồi khóc), xỉn kích động (la lối nhảy nhót), xỉn tỉnh thức (bắt đầu chém gió về triết học tôn giáo), xỉn vị nhân sinh (xỉn xong xạo xạo đi dọn nhà làm đổ bể từa lưa… ).… Đọc tiếp “Xỉn bê bê và nghe nhạc.”

Sài Gòn chiều nay mưa

Nay Sài Gòn mưa, mưa đầu mùa, ngồi trong quán cà phê ở Quận 2 mà lòng vừa ngỗn ngang vừa trống rỗng. Nhưng dù sao cũng mưa rồi, mưa là thứ thời tiết mà có người yêu, người ghét và đương nhiên có người vừa yêu vừa ghét. Mưa mát trong ngày oi bức, mưa dễ ngủ, mưa nhìn… hay ho và mưa thì đôi khi đọc sách nghe nhạc thêm tí gì thú vị.… Đọc tiếp “Sài Gòn chiều nay mưa”

Tôi ghét lão già

Lão. Người tôi gặp vào lúc 2017. Lúc thời buổi internet bắt đầu loạn lạc tôi tìm thấy web của lão. Tôi là một thằng “vật chất”. Nhưng tôi hiếm khi thấy ai GA lại nhét hình chú tôi Leo vào kèm với một tấu sớ dâng vua dài như Vạn Lý Trường Thành.… Đọc tiếp “Tôi ghét lão già”

Anh Đi Tu!

Nhân đọc bài “Nhìn em có vẻ chân tu” của anh  Đăng Monk, mình có nhớ một câu chuyện nhỏ thằng bạn kể lúc nó còn bán cafe vỉa hè. Chuyện là vầy. 

Ông đó đầu trọc, râu ria một đống như Ông Già Noel. Mặc cái áo thun, quần jeans cũ, mang sneaker cũng cũ xì cũ mèm.… Đọc tiếp “Anh Đi Tu!”

Chuyện vu vơ tuổi hồng

Nhân vật chính của chúng ta trong câu chuyện này tên là Chếch. Chếch, cậu học sinh bình thường như bao người, đang ngồi lơ mơ trong giờ Vật Lý. Cậu đang tận hưởng việc ngồi tương tư với trời xanh, nhìn mây phủ sương mờ phía tít tít xa xa, ánh nhìn của cậu xuyên qua khẽ lá, xuyên qua cả những giọt sương đọng lại buổi ban mai, hướng đến những thứ xa xôi nhất ở chân trời mà nếu người người nhìn vào thì chắc hẳn nghĩ cậu đang thương nhớ mười đôi cô gái xinh xinh mà cậu gặp hôm qua, khi đang trượt trên tấm kính của cái người ta hay gọi một cách rất sang miệng : “Sờ-mát-phôn”.… Đọc tiếp “Chuyện vu vơ tuổi hồng”

Đi lượn một mình: từ 50k đi net thành 50k xăng để vi vu quanh thủ đô.

Chào các ông/anh/em (xin phép xưng tôi từ giờ cho dễ nói), sau nhiều lần lười như con hủi thì cuối cùng vào lúc 2h sáng này, tôi cũng bắt đầu viết được ra những dòng tâm sự đầu tiên về cái thói quen nghe thì rất nghệ sĩ nhưng thật ra lại vô cùng dẩm dớ của tôi – đi lượn (hoặc nói thẳng là đi chơi một mình :).… Đọc tiếp “Đi lượn một mình: từ 50k đi net thành 50k xăng để vi vu quanh thủ đô.”

Lên đầu trang