Chuyện ăn

Nàng đã luôn ở đây

Vậy là cuối cùng sau gần 3 tháng chuẩn bị đồ đạc cũng gần tạm ổn. Khi nào có dư chút mua chiếc đạp điện nữa là ổn 80% những thứ cần để trôi dạt 32 tỉnh thành.

Ngồi coi lại có vẻ hành trang cũng gọn gàng như mong muốn: 3 thùng nhựa Duy Tân đựng quần áo, giày dép, đồ tư trang.… Đọc tiếp “Nàng đã luôn ở đây”

Thăm bạn cũ

Đọc bài của Vi, rồi gần đây bạn bè cũng nhắc tới câu chuyện Bộ Trưởng Tâm Hồn hồi xưa mình viết. Thoắt cái gần bốn năm. Đôi khi đạp xe cũng trộm nghĩ về quán bia, mà ghé vội làm một ly Thỏ Đế rồi đi. Cái chốn đó đối với tôi như có thật.… Đọc tiếp “Thăm bạn cũ”

Làm biếng thì nói mẹ đi

Thì phải thú nhận là tôi có nghe cô Khánh Ly, cụ Duy Khánh và thậm chí cả mấy ông già ngồi bàn kế bên hát những bài do tôi sáng tác ở trong đầu tôi và tôi đã không trả tiền. Những gì diễn ra trong đầu của một con người không có khế ước, không có thuế má càng không có hợp đồng chữ ký nên tôi ăn gian không quy đổi nó ra tiền.… Đọc tiếp “Làm biếng thì nói mẹ đi”

Chuyện một người điên

Sợ mấy chuyện chợ cũ tan mất nên tôi đang viết nháp đây. Đúng ra tôi cũng định viết một chuyện vừa về mấy chuyện cũ đó nhưng mà lười quá nên giờ gõ chuyện thật trước, mông má tiểu thuyết sau.

Nay nhớ chuyện thằng N, tôi đáng lẻ tính kiếm đại cái tên nào đó như Thiện, Tâm, Đạt… cho nó, mà nghĩ lại xài N cũng được, nghe hơi bí danh tí.
Đọc tiếp “Chuyện một người điên”

Vơ vẩn về vân

Hôm kia ngước nhìn lên

Bỗng thấy trời xanh ngắt

Trôi giữa làn nước mắt

Ngơ ngẩn một áng mây…

 

Hạc vàng bay biền biệt

Mây trắng đợi ngàn năm

Thăm thẳm sầu bên núi

Những lữ khách lặng câm…

 

Đời phiêu lưu du lãng

Khung thương đến Nại Hà

Bao vầng mây thuở trước

Có trôi dạt về qua?… Đọc tiếp “Vơ vẩn về vân”

Vô tư

Đời sống của mình người đời nhìn vào có thể họ sẽ thấy nó nhàm chán, nhưng thực chất ngay cả khi bạn thấy mình nằm trong phòng suốt cả ngày, trong suốt một tuần, không làm gì khác ngoài việc kê gối mền và nằm đó chỉ để nghe nhạc hoặc dí mắt vào điện thoại, mình cũng không thừa nhận mình đang trải qua một cuộc sống vô vị.… Đọc tiếp “Vô tư”

Hết thuốc chữa

Ngồi nghe mấy bài nhạc thời trung cổ vừa nhâm nhi cảm thấy dưới này cũng không đến nỗi tệ. Chai Nại Hà với ba bốn con cua âm phủ đem hấp lên thơm phức làm người đàn ông tạm quên đi mấy chuyện mờ ám của con ghệ trên trển.… Đọc tiếp “Hết thuốc chữa”

Văn cấm ơ ơ

Văn cấm là ăn cắp nhạc cấm của Torai9. Văn cấm là văn viết mà cấm đọc, còn vẫn đọc thì tui không có bảo hiểm cho cái tư tưởng và cái tâm trạng đâu à.

Tui có nhận một lá thư, cũng không dài lắm, của thằng bạn thân. Nó hỏi tui một câu hỏi đậm chất triết học, liên quan đến hành vi con người.… Đọc tiếp “Văn cấm ơ ơ”

Vừa vặn

Hỏi cô soát vé muốn xét từ đâu tới đâu thì cổ lườm từ trên xuống rồi trả lời anh dí phần trán vô cái máy này để trung tâm rà soát lại chuyện hồi xưa của anh như thế nào rồi mới lên tàu được. Cô ả bất ngờ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình thầm nghĩ ông này sáu mươi tuổi mà quá khứ đến giờ vẫn hoan lạc và tự nhiên quá, ngó lên nhìn lại một lần nữa thì đứng trước mặt là một người đàn ông gần sáu mươi, râu quai nón lấm tấm vài cọng đen vài cọng bạc và quan trọng là lăm lăm sáu chục ngàn trong tay.… Đọc tiếp “Vừa vặn”

Lên đầu trang