Hết thuốc chữa
Ngồi nghe mấy bài nhạc thời trung cổ vừa nhâm nhi cảm thấy dưới này cũng không đến nỗi tệ. Chai Nại Hà với ba bốn con cua âm phủ đem hấp lên thơm phức làm người đàn ông tạm quên đi mấy chuyện mờ ám của con ghệ trên trển.… Đọc tiếp “Hết thuốc chữa”
Văn cấm ơ ơ
Văn cấm là ăn cắp nhạc cấm của Torai9. Văn cấm là văn viết mà cấm đọc, còn vẫn đọc thì tui không có bảo hiểm cho cái tư tưởng và cái tâm trạng đâu à.
Tui có nhận một lá thư, cũng không dài lắm, của thằng bạn thân. Nó hỏi tui một câu hỏi đậm chất triết học, liên quan đến hành vi con người.… Đọc tiếp “Văn cấm ơ ơ”
Vừa vặn
Hỏi cô soát vé muốn xét từ đâu tới đâu thì cổ lườm từ trên xuống rồi trả lời anh dí phần trán vô cái máy này để trung tâm rà soát lại chuyện hồi xưa của anh như thế nào rồi mới lên tàu được. Cô ả bất ngờ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình thầm nghĩ ông này sáu mươi tuổi mà quá khứ đến giờ vẫn hoan lạc và tự nhiên quá, ngó lên nhìn lại một lần nữa thì đứng trước mặt là một người đàn ông gần sáu mươi, râu quai nón lấm tấm vài cọng đen vài cọng bạc và quan trọng là lăm lăm sáu chục ngàn trong tay.… Đọc tiếp “Vừa vặn”
Ngày thứ 29
Tôi có thể ở trong một căn phòng 20 mét vuông, không thành vấn đề, miễn là có máy lạnh, tủ lạnh và toilet riêng. Dù có bao nhiêu tiền đi nữa thì đến giờ tôi vẫn không quan tâm nhiều đến việc có một cơ ngơi nhà cao cửa rộng, biệt thự hay những thứ đại loại như vậy.… Đọc tiếp “Ngày thứ 29”
Nợ nần
Các khoản nợ làm những bữa ngồi ăn hiếm hoi như thế này cảm tưởng như là lần cuối. Lần cuối được no say được tạm quên đi lo âu mà cầm đũa lên để ý chọn phần thịt mình thích, chọn thịt gà còn dễ, đùi thì gắp đùi, cánh thì chọn cánh, đằng này vui tới mức phân biệt được trong đống phi-lê bò lát nào là mềm tơi lát nào ít tơi hơn 12%.… Đọc tiếp “Nợ nần”
Quà sinh nhật cho Vi
Hôm nay là sinh nhật trên giấy tờ của mình. Số là lúc làm giấy tờ, cái chị y tá trong trạm xá năm ấy thay vì ghi ngày mình sinh thì bả ghi ngày tống mình ra khỏi trạm xá. Vậy nên hôm nay nhận được thêm kha khá lời chúc từ… nhà mạng, ngân hàng và bảo hiểm.… Đọc tiếp “Quà sinh nhật cho Vi”
Di Sản
Hồn phách tự nhiên mất tiêu vì một lý do không đáng: Sau này hai đứa con làm sao nó biết được hồi xưa ba nó đi đổ rác như thế nào? Nghĩa là mở cửa xong rồi để bịch ở trước nhà hay trước nhà có cái thùng rác để tập kết?… Đọc tiếp “Di Sản”
Quãng thời gian nào đó
Hôm nay tự nhiên lâu rồi mới mó vô rượu, mó chai Balvenie 12 quèn, thêm lon soda AQua thường trú quá lâu trong tủ lạnh thế là dung hợp ra ly highball thần sầu, thứ mà tôi hay kêu mỗi lần đi làm về ghé quán bar quen. Giờ xa khu ăn chơi như người lính tráng xa “những chiều vui thành đô”, bia rượu cũng xa xăm đôi chút.… Đọc tiếp “Quãng thời gian nào đó”
TÔI CÓ MỘT CON CHÓ MỰC…
Đúng ngày này, giờ này, 30 năm trước, tôi cất tiếng khóc chào đời, có lẽ là trong sự nhẹ nhõm của mẹ và nỗi lo âu của ba. Không phải ba tôi lo lắng cho an nguy của mẹ con chúng tôi, mà là ba lo sợ vì không biết làm sao nuôi nổi tôi.… Đọc tiếp “TÔI CÓ MỘT CON CHÓ MỰC…”
Sinh nhật mẹ
Nhắc đến sinh nhật mẹ là tôi thấy xấu hổ. Tính ra lúc sinh thời tôi chưa thực sự chưa bao giờ làm sinh nhật cho mẹ mình. Khi thiếu thời vô tâm thì chỉ biết hờn dỗi bỏ đám bạn lêu lổng mà về sớm ăn một bữa ngon hơn thường ngày.… Đọc tiếp “Sinh nhật mẹ”








