Bám chấp

Sau khi nghe chủ quán kể chuyện ông chú xe ôm mãi ôm ấp mối tình với cô gái đã chuyển hộ khẩu sang Cali, tui nghĩ ngay tới chữ “bám chấp”. Tại vì cá nhân tui nghĩ là ông chú đó ổng hông có yêu con người thật của cô kia đâu, ổng chỉ yêu hình ảnh cô kia trong đầu ổng thôi, và bởi vì ổng mãi mãi không được cô kia đáp lại cho nên là tình yêu đó mới trường tồn như dzị.… Đọc tiếp “Bám chấp”

Vơ vẩn về vân

Hôm kia ngước nhìn lên

Bỗng thấy trời xanh ngắt

Trôi giữa làn nước mắt

Ngơ ngẩn một áng mây…

 

Hạc vàng bay biền biệt

Mây trắng đợi ngàn năm

Thăm thẳm sầu bên núi

Những lữ khách lặng câm…

 

Đời phiêu lưu du lãng

Khung thương đến Nại Hà

Bao vầng mây thuở trước

Có trôi dạt về qua?… Đọc tiếp “Vơ vẩn về vân”

Vô tư

Đời sống của mình người đời nhìn vào có thể họ sẽ thấy nó nhàm chán, nhưng thực chất ngay cả khi bạn thấy mình nằm trong phòng suốt cả ngày, trong suốt một tuần, không làm gì khác ngoài việc kê gối mền và nằm đó chỉ để nghe nhạc hoặc dí mắt vào điện thoại, mình cũng không thừa nhận mình đang trải qua một cuộc sống vô vị.… Đọc tiếp “Vô tư”

Từ trái tim

Nhạc nghe lúc đọc bài: https://youtu.be/c1j_JO2QaSg?si=PBSFMKFxXFwJj1xp

Hôm trước tui đọc được một bài phỏng vấn một phiên dịch, trong đó có đoạn phiên dịch này nói: “Có nhiều người hỏi tôi có thể dạy họ tiếng Việt không, hay có cuốn sách nào để học được tiếng Việt như anh, tôi chỉ trả lời: điều này xuất phát từ tình yêu, từ trái tim.… Đọc tiếp “Từ trái tim”

Hết thuốc chữa

Ngồi nghe mấy bài nhạc thời trung cổ vừa nhâm nhi cảm thấy dưới này cũng không đến nỗi tệ. Chai Nại Hà với ba bốn con cua âm phủ đem hấp lên thơm phức làm người đàn ông tạm quên đi mấy chuyện mờ ám của con ghệ trên trển.… Đọc tiếp “Hết thuốc chữa”

Văn cấm ơ ơ

Văn cấm là ăn cắp nhạc cấm của Torai9. Văn cấm là văn viết mà cấm đọc, còn vẫn đọc thì tui không có bảo hiểm cho cái tư tưởng và cái tâm trạng đâu à.

Tui có nhận một lá thư, cũng không dài lắm, của thằng bạn thân. Nó hỏi tui một câu hỏi đậm chất triết học, liên quan đến hành vi con người.… Đọc tiếp “Văn cấm ơ ơ”

Vừa vặn

Hỏi cô soát vé muốn xét từ đâu tới đâu thì cổ lườm từ trên xuống rồi trả lời anh dí phần trán vô cái máy này để trung tâm rà soát lại chuyện hồi xưa của anh như thế nào rồi mới lên tàu được. Cô ả bất ngờ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình thầm nghĩ ông này sáu mươi tuổi mà quá khứ đến giờ vẫn hoan lạc và tự nhiên quá, ngó lên nhìn lại một lần nữa thì đứng trước mặt là một người đàn ông gần sáu mươi, râu quai nón lấm tấm vài cọng đen vài cọng bạc và quan trọng là lăm lăm sáu chục ngàn trong tay.… Đọc tiếp “Vừa vặn”

Ngày thứ 29

Tôi có thể ở trong một căn phòng 20 mét vuông, không thành vấn đề, miễn là có máy lạnh, tủ lạnh và toilet riêng. Dù có bao nhiêu tiền đi nữa thì đến giờ tôi vẫn không quan tâm nhiều đến việc có một cơ ngơi nhà cao cửa rộng, biệt thự hay những thứ đại loại như vậy.… Đọc tiếp “Ngày thứ 29”

Nợ nần

Các khoản nợ làm những bữa ngồi ăn hiếm hoi như thế này cảm tưởng như là lần cuối. Lần cuối được no say được tạm quên đi lo âu mà cầm đũa lên để ý chọn phần thịt mình thích, chọn thịt gà còn dễ, đùi thì gắp đùi, cánh thì chọn cánh, đằng này vui tới mức phân biệt được trong đống phi-lê bò lát nào là mềm tơi lát nào ít tơi hơn 12%.… Đọc tiếp “Nợ nần”

Lên đầu trang