Câu chuyện thứ hai: nồi cơm ma thuật và sự hình thành đế chế shipper và ngành dịch vụ

Lắm lúc nghĩ lại thì đời sinh viên bọn tôi chẳng khác nào cuốn Harry Potter phiên bản không-biết-phải-khóc-hay-cười cả. Tôi nhớ những thước phim đầu tiên cậu đến ngôi trường phép thuật, cả đời cậu chưa bao giờ được ăn như vậy và điều tuyệt hơn là nó như niêu cơm của thạch sanh.… Đọc tiếp “Câu chuyện thứ hai: nồi cơm ma thuật và sự hình thành đế chế shipper và ngành dịch vụ”

You have a fabulous mind

Tôi là một thằng bị ám ảnh liên miên về chuyện sắp xếp kho nhạc. Liên miên. Đôi khi bạn có thể thấy tôi rất bảnh bao trong lần gặp mặt đầu tiên, mời bạn đến một nhà hàng thật sộp, kêu mấy món uống sành điệu đắt tiền các thứ, qua cách tôi nói chuyện về cuộc sống và công việc này nọ có khi bạn tưởng tôi là đại gia bất động sản đi lên từ nghèo khó, kiểu vậy.… Đọc tiếp “You have a fabulous mind”

Ngộ Không – siêu nhân của tui, và những cú plot ác chiến của Ngô Thừa Ân.

Đúng giờ cái beng, tắm xong ăn cơm, ăn xong chải đầu bảy ba, mặc áo thun ba lỗ bỏ vô quần, kéo tới dú, ngồi ngay ngắn chờ cô phát thanh diên nói xong bái bai trên tin Thời Sự, là tới giờ đi thỉnh kinh của tui. Team đi Ấn Độ thỉnh kinh Bát Nhã gồm sáu thầy trò : Tam Tạng, buffer, mà until toàn đánh vào fighter gánh team là Tề Thiêng.… Đọc tiếp “Ngộ Không – siêu nhân của tui, và những cú plot ác chiến của Ngô Thừa Ân.”

Vợ tôi nên ghen với iPhone thay vì mấy cô người mẫu trên Instagram

Thật kinh khủng khi tôi xài điện thoại 12 tiếng một ngày. Dù biết nó cũng vì công việc, nhưng tưởng tượng bỏ ra chính xác nửa ngày kể cả thời gian ngủ để cầm iPhone thì thiết nghĩ tôi nên dừng nghĩ đến những cô nàng ở thế giới song song mà tôi hay cầu cứu mỗi khi bế tắc, tôi nên chấm dứt mối quan hệ với họ và bắt đầu đặt tên thân mật cho tất cả những chiếc điện thoại mà tôi dùng kể từ hôm nay.… Đọc tiếp “Vợ tôi nên ghen với iPhone thay vì mấy cô người mẫu trên Instagram”

Cô bán bún

Vội đi, bỏ đôi gánh bún. Ai xào bây giờ cô ơi!

“Răng con cũng trắng đều nè chú” Mỗi lần nghĩ tới Cần Thơ, tui lại nhớ con bé nói câu này. Hay chính xác hơn tui bắt đầu nhớ Cần Thơ theo cách đó từ lúc lên Sài Gòn. Một ngày trưa trờ trưa trật, hơi nóng đường Trần Văn Hoài bốc lên hầm hập giữa cái lạnh mang mác chớm xuân khiến người ta có cảm giác đang hấp bánh bao trong phòng máy lạnh.… Đọc tiếp “Vội đi, bỏ đôi gánh bún. Ai xào bây giờ cô ơi!”

Của Nụ, của Khuê

Mình đang ngồi ăn phở thì trời chuyển mưa. Mây đen bắt đầu kéo đến và những cơn gió từ mát đang dần chuyển sang se lạnh. Gió luồn qua những cọng phở đang lơ lửng, và bao nhiêu đó là đã đủ để mình chợt nhớ về mấy câu chuyện do nhạc sĩ Phạm Duy kể.… Đọc tiếp “Của Nụ, của Khuê”

Tạm lánh

Đáng lẻ hôm nay mình ra đây để viết mấy bài dài dài, ngầu ngầu, sầu sầu. Nhưng mà lười quá nên mình ngồi mở album 26 Individualism của Tùng ra nghe cho kì hết và đầu thì nghĩ miên man. Nghe hết album rồi không hiểu sau mình lại mở tiếp Always Remember Us This Way là cho nó loop nãy giờ.… Đọc tiếp “Tạm lánh”

Tìm lại cục chả lụa năm xưa

Nhà mình mỗi khi không biết cho mình ăn gì thì chỉ cần mua một đòn chả lụa là xong. Một đòn sẽ tốt hơn là một vài lát chả lụa mỏng. Nếu muốn mình ăn những lát chả lụa mỏng thì vẫn cứ đưa mình một đòn dày, thêm một con dao, rồi mình sẽ tự ngồi xắt mỏng từng lát để ăn như người ta ăn bò bít-tết.… Đọc tiếp “Tìm lại cục chả lụa năm xưa”

Mẹ của tất cả

Lúc vợ có bầu đứa thứ hai thì bạn bè người thân hay hỏi mình là muốn trai hay gái, mình vẫn cái kiểu trả lời cho ra vẻ người văn minh, là trai hay gái cũng được, con nào thì cũng là con, nhưng trong thâm tâm mình luôn muốn có thêm con gái.… Đọc tiếp “Mẹ của tất cả”

Đêm phố biển, nhớ Sài Gòn

Nếu chọn một nơi để xem là thành thị tôi gửi ở đó những niềm thương nỗi nhớ nhiều nhất thì câu trả lời ắt chỉ có một. Sài Gòn. Dù tôi đã sống ở cái xứ đô thành này gần chục năm cuộc đời, ngày ngày hít bụi, chiều chiều nốc bia và đêm đêm bật mấy bài nhạc cũ rê, rũ rích trong căn phòng trọ tồi tàn của cái xứ này.… Đọc tiếp “Đêm phố biển, nhớ Sài Gòn”

Dì si ộ ô

Mấy năm gần đây mình gần như không còn coi phim, hồi trước thấy mấy bộ Oscar hay indie còn chịu khó đi kiếm coi nhưng giờ thì bơ luôn. Mỗi ngày bỏ ra cả tiếng đồng hồ lướt Facebook thì được chứ mà bỏ ra chừng ấy thời gian coi phim thì không.… Đọc tiếp “Dì si ộ ô”

Lên đầu trang