Chỗ anh em khuyên thật đừng bao giờ đặt niềm tin vô mấy bộ anime dảk dảk để rồi cuối cùng tất cả những gì waifu của chúng ta nhận được chỉ là một con tờ-rim mà thôi.

Ngay khi vừa cảm thấy an tâm vì đã dẹp hết wibu khỏi HSBT thì 10:30 tối ng ta gửi cho mình bài về 20th Century Boy, mình trả lời ngay trong vòng 5 phút kiểu tôi không biết mình nên làm admin web game chất phác nhất VN hay admin wibu chất phác nhất VN

(Viết về việc Hiệp Sĩ Bão Táp đang có quá nhiều bài viết wibu)

Không biết ăn gì, “làm bát phở nhỉ ?”.

Đó là câu tôi hay nói mỗi khi phải quyết định ăn món gì mỗi khi có hẹn với bạn bè vì món này có người ăn người chưa, món nọ có người khen người chê, người này không ăn được a, người kia không ăn được b, vân vân và mây mây,…

Nhưng mà cứ chỉ cần bảo đi ăn phở thôi là chúng nó cũng sẽ gật gù đồng ý, vì nó là một lựa chọn quá đỗi là an toàn, một bát phở, 1 đĩa quẩy, thêm cốc trà đá, vậy là có một bữa ăn ngon và rẻ, xì xụp bát phở với nước dùng thơm phức, thịt bò mềm ngọt, thêm cái quẩy giòn tan và tráng miệng với ngụm trà đá, nếu ăn vào một buổi tối mùa đông lạnh buốt thì thật sự còn gì tuyệt vời hơn nữa ?… Đọc tiếp “Không biết ăn gì, “làm bát phở nhỉ ?”.”

50/50

Muốn đi Đà Lạt sống nhưng đến giờ này khả năng cũng chỉ là 50/50. Nói cho ngay ở Sài Gòn hơn chục năm nhưng mình cũng không phải dân Sài Gòn chính hiệu. Các ngõ hẻm đặc trưng, cà phê quán cóc mình ít khi nào khám phá, suốt ngày cũng chỉ quanh quẩn vài ba đoạn đường gần nhà để ăn sáng và mua mấy lon bia, thêm quán cà phê quen, vài ba quán bia quen nữa là hết.… Đọc tiếp “50/50”

Lại là lẩu nhưng say mèm

Vâng, lại là lẩu, chúng ta biết bao nhiêu khoảng thời gian cứ tụ tập với nhau thì tất cả những người có tâm hồn ăn uống sẽ nghĩ đến một cái nồi ở giữa với khói nghi ngút và những cái đĩa của thịt bò, thịt thăn, nấm,… Lần này, địa điểm ăn lẩu của tôi là ở một nhà hàng cách xa vài con phố với vị trí câu lạc bộ (CLB) tập võ Karate của tôi đang tập, và đây là dịp tổ chức kỉ niệm 11 năm thành lập của CLB.… Đọc tiếp “Lại là lẩu nhưng say mèm”

Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân

Chếch, cậu bạn quen thuộc của chúng ta. Nếu ai không biết cậu bạn đẹp trai vô lối, không đẹp trai thối luôn 5 nghìn thì xin mời đọc bài này:

Chếch, cũng như mọi lần, ngồi trong lớp học với dáng vẻ của một gã du mục đã quen với việc để đôi chân lấm lem ngoài đất bụi, nhưng giờ đây lại bị xiềng xích trong căn nhà tù gọi là “phòng học”.… Đọc tiếp “Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân”

Lên đầu trang