Mấy nay quan sát con mình chơi game nghĩ mà bùn, vì mình ko thể có được cái háo hức như nó nữa. Con mình nó khoái chơi Kirby, nhưng sợ cổ chơi vài bữa chán nên cứ download bản demo miễn phí về cho nó chơi, và cứ thể nó chơi đi chơi lại cả trăm lần có chứ không đùa, cổ đi kỹ từng chút, thử các thể loại skill vân vân.… Đọc tiếp “”

Nếu một ngày nào đó tôi có viết một cuốn tiểu thuyết thì tôi sẽ kể câu chuyện về một anh chàng chuyên đi cho bạn bè mượn tiền xong còn thối lại tiền cho người đó, kiểu như ai mượn ảnh 100k thì khi trả ảnh thối lại cho 10k, như một lời cảm ơn vì đã trả tiền, nghe nó thực sự hoang đường phải không ?… Đọc tiếp “”

Đệt mấy nay thấy ít người đăng ký viết bài mình cũng hơi lo, nay mới biết cái email quên đóng tiền ng ta ko gửi vào được, vậy là I’m still worthy làm mấy nay khủng hoảng hiện sinh quá

Yên Hoa Dịch Lãnh

Bây giờ vừa đúng ba giờ chiều, trời tối thui và đổ mưa tầm tã. Nay mạng ở văn phòng khá chậm, chắc do có tí vấn đề. Nhưng điều đó không ngăn tôi cố công lên mạng mà tải bài Yên Hoa Dịch Lãnh (烟花易冷) về máy mà nghe. Không hiểu sao mà tôi lấy làm thích bài hát này lắm, thích đến vô cùng.… Đọc tiếp “Yên Hoa Dịch Lãnh”

Tại sao mình vô dụng như vậy?

Người ta thường nói mỗi người sinh ra có những năng lực riêng, khả năng riêng, những năng khiếu riêng ư? Mình luôn nghe mọi người nói đi nói lại câu đó và rằng ai cũng có những mặt tốt và chưa tốt của mình, không ai là vô dụng cả, nhưng chẳng lẽ câu nói đó lại như câu chửi của Chí Phèo, bởi vì nó “chừa mình ra” chăng?… Đọc tiếp “Tại sao mình vô dụng như vậy?”

Suy nghĩ cho kỹ đi, nặn óc suy nghĩ cho kỹ đi
Ngôi nhà và những đứa trẻ là một cái gì đó rất là 90s

Băng đảng Bantronari tan rã, đã nhờ caporegime nhắc khéo web đang thành wibu, hủ hoá wibu rồi mà một hai ngày nay bọn đàn em vẫn gửi tới truyện tranh nhật bản, còn nhấn mạnh đăng liền, cho kịp 1/6 nữa chớ, đến phải gọi nhà đòn với bọn này

Bông thơ

Một trong những công việc mình làm để kiếm ăn là làm web. Nói thẳng ra, hồi xưa chọn nghề làm web không phải vì đam mê, mình chỉ không muốn ở gần và làm việc chung với ba vì tính hai ba con mình ở với nhau lâu ít khi nào vui vẻ được, nên mình kiếm một lý do gì đó để khăn gói lên đường.… Đọc tiếp “Bông thơ”

Coffee House

Gặp đứa bạn. Quanh đi quẩn lại không biết ngồi đâu nói chuyện, nên hai đứa vào Coffee House. Vào trong ngồi câu trước câu sau thì nhắc đến Sài Gòn, vì từng một thời hai đứa vào Sài Gòn và gặp gỡ chia sẻ ở Coffee House. Coffee House, và có thể Circle K, luôn gợi nhớ mình về khoảng thời gian ở đây.… Đọc tiếp “Coffee House”

Một chiều

Đầu tuần sau là tôi sẽ đi làm trở lại, cảm giác nói chung là chênh vênh. Khi nhận được câu hỏi là tâm trạng dạo này thế nào? Tôi ngẫm nghĩ rồi “a ha” một tiếng. Tâm trạng giờ nó giống như là ở nhà ga, bến xe hay sân bay.… Đọc tiếp “Một chiều”

Mình nghe nhạc, hay nhạc nghe mình

Thôi thì chỉ nghe nhạc nền là chính, thể loại nhạc mà lên mạng không dám khoe với ai. Thỉnh thoảng mình cũng thử mở nhạc “mắc tiền” lên nghe, những tưởng sẽ trở về thời xa xưa, khi vẫn có cái háo hức để thưởng thức và khám phá nhạc mới mỗi ngày, hình ảnh thằng Đăng đạp xe một mình chạy vòng quanh khuôn viên đại học Cần Thơ, vừa chạy vừa ngấu nghiến những ban nhạc nó thích đã xa, rất xa rồi.… Đọc tiếp “Mình nghe nhạc, hay nhạc nghe mình”

Lên đầu trang