Băng đảng Bantronari tan rã, đã nhờ caporegime nhắc khéo web đang thành wibu, hủ hoá wibu rồi mà một hai ngày nay bọn đàn em vẫn gửi tới truyện tranh nhật bản, còn nhấn mạnh đăng liền, cho kịp 1/6 nữa chớ, đến phải gọi nhà đòn với bọn này
Bông thơ
Một trong những công việc mình làm để kiếm ăn là làm web. Nói thẳng ra, hồi xưa chọn nghề làm web không phải vì đam mê, mình chỉ không muốn ở gần và làm việc chung với ba vì tính hai ba con mình ở với nhau lâu ít khi nào vui vẻ được, nên mình kiếm một lý do gì đó để khăn gói lên đường.… Đọc tiếp “Bông thơ”
Coffee House
Gặp đứa bạn. Quanh đi quẩn lại không biết ngồi đâu nói chuyện, nên hai đứa vào Coffee House. Vào trong ngồi câu trước câu sau thì nhắc đến Sài Gòn, vì từng một thời hai đứa vào Sài Gòn và gặp gỡ chia sẻ ở Coffee House. Coffee House, và có thể Circle K, luôn gợi nhớ mình về khoảng thời gian ở đây.… Đọc tiếp “Coffee House”
Một chiều
Đầu tuần sau là tôi sẽ đi làm trở lại, cảm giác nói chung là chênh vênh. Khi nhận được câu hỏi là tâm trạng dạo này thế nào? Tôi ngẫm nghĩ rồi “a ha” một tiếng. Tâm trạng giờ nó giống như là ở nhà ga, bến xe hay sân bay.… Đọc tiếp “Một chiều”
Mình nghe nhạc, hay nhạc nghe mình
Thôi thì chỉ nghe nhạc nền là chính, thể loại nhạc mà lên mạng không dám khoe với ai. Thỉnh thoảng mình cũng thử mở nhạc “mắc tiền” lên nghe, những tưởng sẽ trở về thời xa xưa, khi vẫn có cái háo hức để thưởng thức và khám phá nhạc mới mỗi ngày, hình ảnh thằng Đăng đạp xe một mình chạy vòng quanh khuôn viên đại học Cần Thơ, vừa chạy vừa ngấu nghiến những ban nhạc nó thích đã xa, rất xa rồi.… Đọc tiếp “Mình nghe nhạc, hay nhạc nghe mình”
Trồng rau nuôi cá
Mình vẫn chơi game gần như mỗi ngày và chơi theo kiểu mình hay nói là bắt chước mấy cha mấy chú trồng rau nuôi cá, mấy ông già mỗi chiều hay ra khu vườn sau nhà tưới cây. Trên iPhone của mình có một khu vườn cần tưới, những cây như Hearthstone – game thẻ bài mình yêu thích nhất, Pokemon GO được tưới hàng ngày, những cây lâu lâu mới tưới như Brawl Stars, Legends of Runeterra, những cây vui thì tưới buồn thì thôi như Clash Royale.… Đọc tiếp “Trồng rau nuôi cá”
Dù người thương… Dù người nhớ
Mấy nay thành phố bắt đầu giãn cách, tôi ngồi lặng lẽ trong nhà gần như cả mấy ngày nay. Trời mưa mưa hiu quạnh, nay lại khó ngủ nên bò lòm còm dậy mà bật nhạc cho dễ ngủ. Xui rủi sao bật nhạc xong thì lòng lại bồi hồi quá thể mà khó lòng chợp mắt tiếp.… Đọc tiếp “Dù người thương… Dù người nhớ”
Linux
(Tên chú đó lại là Linus?!)
Mấy đứa hay bảo mình là cô gái bàn phím. Lẽ do cái lap của mình cũ cả kỹ, chứ mình thì chẳng biết chơi game nhưng lại là đứa dài dòng, đêm đến hay gõ lạch bạch, lạch bạch…
Mấy nay cái lap hỏng nữa rồi, bản thân em nó đã yếu, mình lại còn chẳng biết chăm nên nó ốm đau mãi thôi.… Đọc tiếp “Linux”
Đậu…

Vâng, là đậu. Cuộc đời có muôn ngàn loại đậu, đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ, đậu xe và đậu má. Nhưng ở đây là đậu mơ chiên giòn, một đĩa đậu mơ chiên giòn trong một chiều mưa bay lất phất giữa tháng năm trong một quán bia Hà Nội mà tôi và chủ quán ăn hay ghé đến.… Đọc tiếp “Đậu…”
Cái đồng hồ đâu có liên quan gì
Thời thế bắt buộc phải tạo thói quen viết trở lại. Mình tự đưa ra cột mốc ba ngày phải viết được một bài, vậy là cứ mỗi buổi sáng ghé quán cà phê quen vừa đặt đít xuống ghế là bắt đầu mở app Notes ra viết. Bất kỳ chủ đề gì hôm đó thấy thích.… Đọc tiếp “Cái đồng hồ đâu có liên quan gì”
Nhà hàng Bí Đỏ
Hồi trẻ con, nhà mình sống trong một khu tập thể quân đội khu Long Biên Hà Nội. Sáng chiều hai lượt sẽ theo mẹ đi đi về về qua cầu Chương Dương, mình đi nhà trẻ mẹ đi làm. Cuộc sống của một đứa trẻ ven đô sẽ khác nhiều một đứa trẻ nội đô.… Đọc tiếp “Nhà hàng Bí Đỏ”
