250620211156

Hôm nay chưa nghĩ ra gì để đăng mà hình như thỉnh thoảng cũng có bạn bè vô coi nên đây là hình một ly bia cho thèm chơi. Thời buổi dịch nên đâu có ra ngoài uống bia được. Hình này lâu lắm rồi.

Mononoke Hime.

Lâu rồi chưa viết bài nào vì khá bận và lười nên hôm nay nhân dịp vừa xem lại bộ phim kinh điển của studio Ghibli do đạo diễn tài ba Hayao Miyazaki sản xuất giới thiệu với mọi người bộ phim Mononoke Hime.

Mononoke Hime với tựa tiếng Việt là “Công chúa sói Mononoke” là một bộ phim được ra mắt vào năm 1997 (lúc này mình còn chưa sinh ra!).… Đọc tiếp “Mononoke Hime.”

Những Thứ Mình Muốn Làm Khi Được Về Tuổi Thơ

Khi tìm thấy quán ăn đêm và phong cách thiết kế của quán như thế này nó làm mình phần nào nhớ về tuổi thơ, cũng chẳng hiểu sao mà mình lại như thế, nhưng nó là như vậy. Hồi trước gia đình mình không phải quá có điều kiện nhưng tại ba mẹ thương nên cũng cho mình khá nhiều thứ hơn bạn bè ở trong xóm.… Đọc tiếp “Những Thứ Mình Muốn Làm Khi Được Về Tuổi Thơ”

Hồi sáng vừa thở dài một cái xong thì Siri chuyển sang chế độ lắng nghe, mình như kiểu “trời má, tao có vợ rồi”.

Mình có ý định viết một loạt bài về những suy nghĩ cũng như kinh nghiệm mình rút ra được trong quá trình làm Hiệp Sĩ Bão Táp (www.hiepsibaotap.com – HSBT). Nhưng đồng thời mình cũng nghĩ viết ra nó để làm gì ? Vì phải thừa nhận một điều HSBT không phải là một dự án gì lớn, suy cho cùng nó chỉ là một cái blog giải trí.… Đọc tiếp “”

1984

Thực sự bạn phải sinh ra đâu đó những năm một ngàn chín trăm tám mấy thì mới thấy được sự kỳ diệu của công nghệ thông tin, mình đăng ký một tài khoản Facebook, thả một chữ “buồn” trong status đầu tiên thì chưa đầy năm phút sau được giới thiệu một group có tên Chúa Tể Nỗi Buồn, một nơi mà ở đó người ta đăng những tấm hình về nỗi buồn với trademark là Kỹ năng Free-Fire, gần 40 tuổi đời tôi chưa từng chứng kiến một lần nào tôi tâm sự với bạn bè rằng tôi buồn thì nó bắt đầu nói một cái gì đó rồi cộp mác kỹ năng free-fire cả.… Đọc tiếp “1984”

Mình thường làm gì khi chờ đồ ăn

Ai trong đời cũng từng chờ đợi một điều gì đó, đối với mình, điều mình thường phải chờ nhiều nhất có lẽ là chờ đồ ăn. Bước vô quán nào dù quen hay lần đầu đến thì chúng ta đều phải có một khoảng thời gian như thế. Có những quán làm thức ăn nhanh hoặc bán những món họ có thể làm trước những công đoạn mất thời gian thì có khi vừa đặt đít xuống, gọi đồ ăn, tay cầm điện thoại lên chưa kịp làm gì thì cái dĩa đã đặt trên bàn.… Đọc tiếp “Mình thường làm gì khi chờ đồ ăn”

Lên đầu trang