Chân nhân

Thèm một con gà luộc nấu cháo mà trúng được mười ngàn tức là còn 260 ngàn nữa. Đem bán cái thân này biết đâu được hai trăm thì còn 60 ngàn nữa. 60 này tìm mãi không ra thì quỳ xuống năn nỉ chủ quán bớt cái phao câu, cổ, đầu.… Đọc tiếp “Chân nhân”

Khi không nghiện anh là thiên tài

Ban đầu định tập đàn trở lại rồi kiếm mấy bài mình thích hát cho đỡ rầu. Một đêm tự nhiên hứng lên thử chế đại mấy câu, không biết tại rượu hay do mình mà cũng nấu được một bài. Mặc dù nghe nó như concac, nhưng thật lòng mà nói học một cái gì mới thì vậy cũng là bình thường.… Đọc tiếp “Khi không nghiện anh là thiên tài”

Quán trọ trần gian

Cái năm mà Chester tự tử thì tôi cũng gặp nhiều vướng mắc trong đời. Suy nghĩ non nớt lúc đó cứ bùng phát lên ý-muốn-đi-theo. Rồi cũng trong năm đó, ông anh bà con bên ngoại của tôi, còn trẻ, đẹp trai, một vợ hai con, đi-theo-trước. Thiền viện Trúc Lâm, cũng một kiểu-đi như Chester.… Đọc tiếp “Quán trọ trần gian”

Cô đơn

Lâu lâu cô đơn lại ghé thăm. Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là cảm xúc, suy nghĩ không giải bày được với ai. Tự bản thân gặm nhấm từ từ, với nhạc, với im lặng, với chịu đựng rồi cũng nguôi ngoai được phần nào. Sống tiếp với thêm một vết sẹo cô đơn để lại.… Đọc tiếp “Cô đơn”

Một chớp mắt

Cầm đàn lên như phản xạ tự nhiên các ngón tay chụp ngay Sol trưởng, tay còn lại tự nhiên vuốt sáu dây, vừa xong, hai ngón bên này dời xuống dòng thứ hai và thứ ba.

Có những cái đã ở bên mình như một phần không tách rời, nó chỉ lẩn khuất đâu đó chờ ngày tao ngộ, phủi bụi và lại ngồi với nhau như tri kỉ.… Đọc tiếp “Một chớp mắt”

Thăm mộ nhau

Đổi mới bản thân bắt đầu từ chuyện nhìn coi ta còn bao lâu để sống. Trong trường hợp của người đàn ông này, nhìn lại gia phả chỉ hưởng thọ đến 75 là hết, định chọn làm mốc. Nhưng nhìn lại lối sống tự thấy phải thay đổi chút đỉnh, hưởng thọ sửa thành hưởng dương.… Đọc tiếp “Thăm mộ nhau”

Sợ trời sáng

Để ý nhìn đồng hồ thì biết mỗi ngày có tám mươi phút ngồi trên yên xe, chừng đó thời gian với những suy nghĩ và con tai nghe luôn nằm bên tai phải. Ngồi lọc lựa tìm coi với chừng đó mình nghe cái gì? Cầm tờ A4 chia ra làm hai chuyến.… Đọc tiếp “Sợ trời sáng”

Dukkha

Xài giấy viết trở lại, rõ ràng nó không tiện lợi bằng việc ghi chú thẳng lên điện thoại, thứ luôn có trong túi quần và đồng bộ lên các thiết bị khác, cần là có. Nhưng mà xài giấy viết nó vui. Đời là một chuỗi dài những lựa chọn, đôi khi tôi ưu tiên niềm vui hơn hiệu quả, để mỗi sáng trở dậy chịu khó ngồi, chịu khó thở, chịu khó đánh răng và thỉnh thoảng chịu khó cạo râu.… Đọc tiếp “Dukkha”

Lâu rồi, Balvenie và một bộ phim dystopia

Lâu bận quá, lo đủ chuyện nên chẳng biết viết gì. Thôi nay luyên thuyên phim ảnh tí. Chỉ là gần đây mình coi phỏng vấn dàn diễn viên phim Quán Kỳ Nam, trong đó có một diễn viên kể chuyện sắp đóng chính phim của Nguyễn Võ Nghiêm Minh làm mình tự nhiên có hứng coi lại Nước 2030.… Đọc tiếp “Lâu rồi, Balvenie và một bộ phim dystopia”

Lên đầu trang