Nhớ Huế

Một bài viết theo dạng “30 phút dôi dư”, đại loại là viết chút cảm xúc hoặc nghĩ suy trong lúc đang chờ gì đó (như ở đây là chờ build source code). Nay trời lành lạnh, xám xịt, tự nhiên cơn nhớ Huế lại dâng lên. Năm nay hình như Huế lụt nặng.… Đọc tiếp “Nhớ Huế”

Mưa giữa tháng 9

Mùa hè năm ấy, tôi chẳng bao giờ có được em…

Tôi viết bài này, trong một ngày se lạnh cuối tháng 10. Khi tôi còn đang mơ màng và ngổn ngang trong đống lo toan, thì kỉ niệm ấy bất chợt hiện ra. Tai nghe tôi đang phát bài “100 mùa hạ” của Cam, và tôi đổ cho nó là lý do tôi nhớ về mua hè năm ấy.… Đọc tiếp “Mưa giữa tháng 9”

Tôi ghét lão già (Phần 2)

Nếu ai chưa biết, thì tôi công khai chửi một lão già tôi ghét trên mạng lần hai. Nhắc lại lần hai. Vẫn là lão già đấy, vẫn một cái cảnh mặt trơ trán bỏng, ngồi uống bia rồi tầm xào anh Chris Martin Chơi Lạnh của tôi. Tôi tự nhận mình là Dế Xại – em của Dế Choắt, dissin’ lão một cách có tổ cp xếp về mặt viết lách, giải thoát mọi người khỏi cái gông cùm nô lệ bút kí này.Đọc tiếp “Tôi ghét lão già (Phần 2)”

Đặc công áo thun đen

Nếu muốn nghe bản audio, mời bạn nghe ở đây (tiếp tục coi trong kênh các phần tiếp theo)

Có lần, tầm 3 giờ chiều, trông thấy Mây đang dọn dẹp ly tách ở quầy, tôi vội lao tới, ra vẻ hốt hoảng, chạy đến sát quầy thì tôi quỳ xuống rồi vờ như đang tìm cách ẩn nấp, tôi kéo gấu váy cổ rồi kêu cổ cũng phải quỳ xuống.… Đọc tiếp “Đặc công áo thun đen”

Anh Phong – Tôi cần bạn quay lại

Cái bài này điên thiệt chứ

Lại phải thú thật là tôi không nghe nhạc Fujii Kaze nhiều đến thế, một phần chắc là không hợp style với 80% nhạc của lão, dù rằng idol tôi là ông 8 aka ông Dù aka Yonezu Kenshi – một quái kiệt khác của J-Pop và phong cách âm nhạc của ổng cũng không phải gọi là quá khác biệt với anh Phong (tên gọi thân mật của Fujii Kaze).… Đọc tiếp “Anh Phong – Tôi cần bạn quay lại”

ẾCH LẢM NHẢM VĂN MẪU

Điên loạn, tan nát là tên của nỗi nhớ này, nhất là khi ếch đang cố gắng ngủ. Nó liên tục làm ếch giật mình mỗi khi vừa chợp mắt, khiến cho ếch chỉ muốn kết thúc tất cả để giải thoát mình khỏi sự trống rỗng này.

“Anh Ếch là người thân duy nhất của em” câu nói của em quá tàn nhẫn, luôn ám ảnh ếch trong hoàn cảnh này .… Đọc tiếp “ẾCH LẢM NHẢM VĂN MẪU”

Limbus Company và Tôi

Xin chào mọi người lại là tôi đây, thì hôm nay tôi muốn kể cho mọi người nghe cách mà tôi đã bị mê hoặc bởi con game tới từ Project Moon này – Limbus Company ( i love you Kim-ji-hoon

Thật ra thì tôi đã biết đến con game này một cách khá là tình cờ, đó là vào năm tôi lớp 11 cụ thể là cuối kì 2 lớp 11, trong một lần tình cờ tôi tìm game mới trên steam chơi cho đỡ chán thì tôi đã tìm thấy con game này thế là tôi click vào để xem con game này nói về cái gì thì tôi thấy là à đây là một con game đến từ Hàn Quốc và nó là phần sau của một con game trc đó cũng của nhà phát hành Project Moon luôn đó là Library Of Ruina, well tôi thấy nó cũng thú vị vì nó thuộc thể loại turn-based RPG và nó có cơ chế gacha thế là tôi đã click tải về để trải nghiệm.… Đọc tiếp “Limbus Company và Tôi”

Dành cho ký ức của những đêm dài – An Artist’s Struggles

Tôi đã tự hỏi mình nên bắt đầu những dòng này bằng cách nào đây? Trích một câu dẫn ư — chà, thế thì lại giống văn phong đi học quá. Còn nếu triết lý gì đó thì lại như những ông lão đạo mạo.

Vậy nên, tôi chọn bắt đầu bằng cụm từ khiến tôi ấn tượng: “An artist’s struggles.”Đọc tiếp “Dành cho ký ức của những đêm dài – An Artist’s Struggles”

Lên đầu trang