Chuyện một người điên
Sợ mấy chuyện chợ cũ tan mất nên tôi đang viết nháp đây. Đúng ra tôi cũng định viết một chuyện vừa về mấy chuyện cũ đó nhưng mà lười quá nên giờ gõ chuyện thật trước, mông má tiểu thuyết sau.
Sợ mấy chuyện chợ cũ tan mất nên tôi đang viết nháp đây. Đúng ra tôi cũng định viết một chuyện vừa về mấy chuyện cũ đó nhưng mà lười quá nên giờ gõ chuyện thật trước, mông má tiểu thuyết sau.
Chẳng là hôm qua mình đi xem Avatar 3 và trong đầu mình cứ không thôi nghĩ về câu này của cụ Dostoevsky: “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”. Mình chưa biết cái đẹp có cứu được thế giới hay không, nhưng chắc là nó cứu được mình. Những cảnh phim hiện lên sống động ngay trước mắt mình thật sự phải nói là đã đạt đến tầm “kỳ quan thị giác”.… Đọc tiếp “Cái đẹp sẽ cứu rỗi thế giới”
Chức danh đầy đủ của mình ở công ty là “biên tập viên sách ngoại văn”, nhưng mỗi khi ai hỏi mình làm nghề gì thì mình chỉ nói gọn là “làm sách”. Nếu họ hỏi thêm rằng mình làm cho công ty nào thì thay vì nói First News, mình luôn đáp: “Biết cuốn ‘Đắc Nhân Tâm’ khum?… Đọc tiếp “Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 1): Làm sách là làm gì?”
Ngày bé nhà tôi ở khu tập thể xí nghiệp nằm trong con ngõ cụt ở vùng ven phía Nam của Thủ Đô. Nói là vùng ven bởi khi đó chúng tôi không được tính là dân Thủ Đô. Vật đổi sao dời mấy chục năm nay, mốc giới của Hà Nội cứ càng chạy càng xa.… Đọc tiếp “Miếng ngon tháng năm#3 – Tào phớ”
Sau khi nghe chủ quán kể chuyện ông chú xe ôm mãi ôm ấp mối tình với cô gái đã chuyển hộ khẩu sang Cali, tui nghĩ ngay tới chữ “bám chấp”. Tại vì cá nhân tui nghĩ là ông chú đó ổng hông có yêu con người thật của cô kia đâu, ổng chỉ yêu hình ảnh cô kia trong đầu ổng thôi, và bởi vì ổng mãi mãi không được cô kia đáp lại cho nên là tình yêu đó mới trường tồn như dzị.… Đọc tiếp “Bám chấp”
Hôm kia ngước nhìn lên
Bỗng thấy trời xanh ngắt
Trôi giữa làn nước mắt
Ngơ ngẩn một áng mây…
Hạc vàng bay biền biệt
Mây trắng đợi ngàn năm
Thăm thẳm sầu bên núi
Những lữ khách lặng câm…
Đời phiêu lưu du lãng
Khung thương đến Nại Hà
Bao vầng mây thuở trước
Có trôi dạt về qua?… Đọc tiếp “Vơ vẩn về vân”
Đời sống của mình người đời nhìn vào có thể họ sẽ thấy nó nhàm chán, nhưng thực chất ngay cả khi bạn thấy mình nằm trong phòng suốt cả ngày, trong suốt một tuần, không làm gì khác ngoài việc kê gối mền và nằm đó chỉ để nghe nhạc hoặc dí mắt vào điện thoại, mình cũng không thừa nhận mình đang trải qua một cuộc sống vô vị.… Đọc tiếp “Vô tư”
Nhạc nghe lúc đọc bài: https://youtu.be/c1j_JO2QaSg?si=PBSFMKFxXFwJj1xp
Hôm trước tui đọc được một bài phỏng vấn một phiên dịch, trong đó có đoạn phiên dịch này nói: “Có nhiều người hỏi tôi có thể dạy họ tiếng Việt không, hay có cuốn sách nào để học được tiếng Việt như anh, tôi chỉ trả lời: điều này xuất phát từ tình yêu, từ trái tim.… Đọc tiếp “Từ trái tim”
Ngồi nghe mấy bài nhạc thời trung cổ vừa nhâm nhi cảm thấy dưới này cũng không đến nỗi tệ. Chai Nại Hà với ba bốn con cua âm phủ đem hấp lên thơm phức làm người đàn ông tạm quên đi mấy chuyện mờ ám của con ghệ trên trển.… Đọc tiếp “Hết thuốc chữa”
Văn cấm là ăn cắp nhạc cấm của Torai9. Văn cấm là văn viết mà cấm đọc, còn vẫn đọc thì tui không có bảo hiểm cho cái tư tưởng và cái tâm trạng đâu à.
Tui có nhận một lá thư, cũng không dài lắm, của thằng bạn thân. Nó hỏi tui một câu hỏi đậm chất triết học, liên quan đến hành vi con người.… Đọc tiếp “Văn cấm ơ ơ”