Món ăn của những phút giây đắng chát

Nếu nói về món ăn nóng hổi trong mùa lạnh này chắc hẳn mọi người sẽ nghĩ tới lẩu. Đủ loại lẩu trên đời, lẩu bò, lẩu gà, lẩu thái, lẩu mắm. Nhưng mỗi lần trời lạnh tới tôi lại nhớ tới bao tử hầm tiêu. Một nồi bao tử và nước dùng ngòn ngọt, thêm tí rau không quá nhiều.… Đọc tiếp “Món ăn của những phút giây đắng chát”

Ghi chép của Phương

Phương đặt tờ A4 thứ hai mươi hai lên bàn, rồi vẽ một đường thẳng từ trái sang phải. Ở điểm đầu, Phương khoanh tròn, tô đậm, rồi chú thích: ngày-xửa-ngày-xưa. Ngay trên dòng chú thích, Phương vẽ một chiếc dĩa bay vừa đáp xuống một vùng đất, mà nó đề, là Mũi Né.… Đọc tiếp “Ghi chép của Phương”

Như mơ

Ở bài viết này tôi sẽ nói về con đường làm giàu của mấy thằng bạn tôi. Các shark hay nói về những tỉ tỉ kiếm được hàng ngày, nhưng họ không nói về một tỉ kiếm được đầu tiên, bởi vì sao. Bởi vì nó không thể kể miễn phí.… Đọc tiếp “Như mơ”

Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu Để được yêu Sau những đêm tịch liêu

Tháng trước tôi có viết vài bài về chuyện làm thế nào để có người yêu. Viết về tình yêu khiến tôi thấy rất hạnh phúc vì bản thân đã tạm gọi là yên ổn với chuyện yêu đương, hạnh phúc tràn cả ra ngoài đến mức phải chia sẻ bớt đi, để lan tỏa năng lượng tình yêu đó tới tất cả những ai đang ủ ê cô độc hay cứ loay hoay mãi trong những cuộc tình vô nghĩa lý.… Đọc tiếp “Cho em hỏi em phải đi tìm kiếm bao lâu Để được yêu Sau những đêm tịch liêu”

QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ CHÍN.

CHANH MUỐI NÓNG.

Đêm nay, khách đến ăn cũng lai rai vài bàn. Buôn bán lúc này lúc khác. Lúc thì chạy không kịp thở, lúc thì không có gì làm ngồi ngáp gió đêm. Hai anh em chủ quán thích những lúc như vầy, khách vừa đủ, không xô bồ tấp nập mà cũng không ế, cứ từ từ làm, mọi người thân thiện vui vẻ, ấm áp.… Đọc tiếp “QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ CHÍN.”

Người đi, ừ nhỉ, người đi thực

Hôm nay tròn 49 ngày chị Trang tôi mất, tôi vẫn ở Sài Gòn, chẳng biết làm gì nên lại ghé quán lải nhải vậy. Mà cũng không biết nói gì nữa, chỉ là mỗi lần nhìn ảnh chị, mỗi lần xem tin nhắn cũ, xem clip chị hát… tôi không hề thấy buồn, tôi thấy như chị vẫn còn đây, kề bên tôi.… Đọc tiếp “Người đi, ừ nhỉ, người đi thực”

Gánh xôi lề đường

Hi mọi người, lại là cô Tư đây. Hôm nay bỏ qua hết chuyện lòng, em muốn kể cho mấy anh chị em cô dì chú bác trong quán nghe về câu chuyện đi mua xôi và gặp tình huống dở khóc dở cười với bà chị gánh xôi cực kì dễ thương mà cũng dễ mến lắm…

Số là hôm nay,khi ngồi viết phần tiếp theo của ” Biến cố cuộc đời ” thì có nhắc đến cái món xôi cuộn bánh phồng, hồi nhỏ mẹ mua cho ăn ngán đến tận cổ nhưng cũng 10 năm rồi cũng chưa nếm lại cái mùi vị đó, mà  cái nết tui thèm thì phải lặn lội kiếm cho ra để ăn, nên tui quyết định bỏ hết xách xe đi tìm mỹ vị của tuổi thơ.… Đọc tiếp “Gánh xôi lề đường”

Xe bán tải Triton

Tôi đến nhà Đỏ vào một tối trong tuần. Tôi là đứa đầu tiên đến nhà và gặp vợ Đỏ ngoài đời. Hóa ra nó mua ngay mấy nhà hàng xóm để làm kho, và nó sống trên “nóc” của cái kho. Buổi tối vợ chồng 2 đứa vẫn về nhà bố mẹ bên cạnh để ăn uống và tắm rửa.… Đọc tiếp “Xe bán tải Triton”

Lên đầu trang