Đậm tình miền Tây
Hổng biết bao nhiêu lần tui tự cười một mình, rồi nghĩ thầm trong bụng: chèn ơi, cái xứ gì mà cưng quá chừng! Tui nhớ quài cái nụ cười hiền khô của dì Bảy trên bến đò, rồi cái câu nói trỏng không, trớt quớt mà thiệt tình của anh Tư Hờn, cả cái xua tay xề xòa “có gì đâu mày ơi” của thiếm Sáu… Nhớ rồi thèm, thèm cái cảm giác chạy giữa những cánh đồng bát ngát thơm mùi lúa mới, những chiều ngồi trên ghe xuôi kinh đi câu cá rô…
Đi nhiều nơi, gặp cũng nhiều người rồi mà chỉ nhớ và thương cái xứ này.… Đọc tiếp “Đậm tình miền Tây”




