Một thoáng Viet Wit

Lâu lắm không biết viết gì vì chữ cạn đi khá nhiều. Học được nhiều điều mới, có thêm nhiều cơ hội mới đôi khi làm lòng ta nguội lạnh đi ít nhiều, chử nghĩa cũng theo đó mà vơi đi.

Nay ghé quán quen, hớp Viet Wit nên viết ra đôi dòng linh tinh.… Đọc tiếp “Một thoáng Viet Wit”

Tết, Bóng Đá và bia bọt đủ kiểu

Các giải vô địch Châu Âu gần như đã bắt đầu nghỉ đông sau lượt đi đầy bận rộn của họ, người thì về nhà sum vầy với gia đình, kẻ lại xách balo lên đi “ăn cơm tuyển” vào những ngày này. Ấy thế, bên xứ Đông Á xa xôi cũng không thể nào thiếu món đấy và đó là Việt Nam – Trung Quốc vào ngày mùng một Tết tại SVĐ Mỹ Đình.… Đọc tiếp “Tết, Bóng Đá và bia bọt đủ kiểu”

Một người bạn (P1): Người bạn kỳ lạ

Tôi có một người bạn kỳ lạ. Không phải kỳ lạ theo gout ăn mặc. Cũng chẳng phải theo tính cách hay cách bạn ấy hành xử với mọi thứ xung quanh. Mà kỳ lạ với bản thân tôi.

Nếu tôi có một chuyện cần dùng đến bạn bè, chắc chắn trong đầu tôi hiện ra một list (hay một tấu sớ) nhưng sẽ vài cái tên ở đầu kiểu: thằng A, thằng B, con C, con D,… là những đứa tôi sẽ nghĩ đến đầu tiên.… Đọc tiếp “Một người bạn (P1): Người bạn kỳ lạ”

Buffet xiên

Văn hóa bán hàng rong là một trong những văn hóa lâu đời nhất ở Việt Nam mà tôi từng thấy. Từ gánh xôi, tào phớ, ba đồng một mớ bánh khúc, bánh giò đều đã khuấy động và nuôi lớn tôi bằng một tuổi thơ ngọt ngào với việc trốn cơm trước giờ ăn.… Đọc tiếp “Buffet xiên”

QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ MƯỜI SÁU.

CÀ PHÊ VÀ SỮA.

Thế giới này đã quá tàn khốc. Tàn nhẫn tới phát khóc luôn! Khóc dữ thần lắm, khóc hụ hụ như cô phụ bếp bị lạc mất con Sữa vậy đó. Nó đi lạc ba ngày rồi, tìm hổng ra. Trên đời trời đất, có ai thấy con chó nào gặp cẩu tặc thì chiến đấu như sư tử, nhưng ngày thường thì ngu ngơ như mấy con nai vàng ngơ ngác hông?… Đọc tiếp “QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ MƯỜI SÁU.”

Myable

Mỗi cái nickname thường gắn với 1 giai đoạn cuộc đời, có đoạn ngắn có đoạn dài, và khi nhớ lại thì tôi biết mình từng mơ điều gì.

ElbeH040 nghĩa là Elbe + Hamburg + 040, cái nickname gắn liền với giấc mơ đi Đức. Tôi đã 2 lần lỡ hẹn với giấc mơ này, 1 thời đầu 1 thời cuối đại học.… Đọc tiếp “Myable”

QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ MƯỜI BỐN.

TÀU HỦ LUỘC.

Quán ăn bãi biển này rất rất rất nhiều thành phần thực khách. Nếu bạn làm một ngành nghề gì đó thì sẽ phải xác định phân khúc khách hàng này nọ, nhưng ở đây thì không! Mọi người từ người bán vé số cho tới đại gia đi siêu xe, từ công chức cho tới dân xã hội, từ xe ôm cho tới diễn viên nổi tiếng, đều có thể ghé qua.… Đọc tiếp “QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ MƯỜI BỐN.”

Đậm tình miền Tây

Hổng biết bao nhiêu lần tui tự cười một mình, rồi nghĩ thầm trong bụng: chèn ơi, cái xứ gì mà cưng quá chừng! Tui nhớ quài cái nụ cười hiền khô của dì Bảy trên bến đò, rồi cái câu nói trỏng không, trớt quớt mà thiệt tình của anh Tư Hờn, cả cái xua tay xề xòa “có gì đâu mày ơi” của thiếm Sáu… Nhớ rồi thèm, thèm cái cảm giác chạy giữa những cánh đồng bát ngát thơm mùi lúa mới, những chiều ngồi trên ghe xuôi kinh đi câu cá rô…

Đi nhiều nơi, gặp cũng nhiều người rồi mà chỉ nhớ và thương cái xứ này.… Đọc tiếp “Đậm tình miền Tây”

Lên đầu trang