Phong vị #3

Lâu rồi bỏ bê cái loạt bài này, chủ yếu vì dạo này bế quan giảm nhậu nên chẳng mấy khi làm đồ nhắm như trước. Còn hai tuần nửa là Tết chuẩn bị gõ cửa rồi, nay trời lạnh lạnh, tự nhiên muốn ăn gì đó muốt miệng, thế là sáng sớm làm ly cà phê đá quán quen rồi đánh một vòng mua đồ.… Đọc tiếp “Phong vị #3”

Em gái

Cuối cùng thì em gái tui cũng đã kết thúc quãng đời sinh viên với thành tích (trộm vía) là chưa bị “đào lửa” lần nào (amen!). Tự nhiên bây giờ cái đứa hết sức vô dụng trong mắt tui lại khoác lên mình chiếc áo blouse trắng và mang cái danh “bác sĩ thú y”.… Đọc tiếp “Em gái”

KHÔNG BIẾT NÓI CHUYỆN VỚI AI BÈN NÓI CHUYỆN VỚI AI

Hôm nay Facebook nhắc mình kỷ niệm ngày này 1 năm trước mình share bài này từ trang Facebook Tiếu sĩ Ngu Ngu. Mình đọc lại vẫn thấy thích nên muốn share cho mọi người trong quán. Dưới đây là đoạn hội thoại giữa Tiếu sĩ Ngu Ngu và Claude 3.5 Sonnet, được dịch bởi Google Translate (bản dịch dĩ nhiên chưa ổn nhưng Ngu Ngu đã đăng như vậy nên mình không muốn chỉnh sửa gì).… Đọc tiếp “KHÔNG BIẾT NÓI CHUYỆN VỚI AI BÈN NÓI CHUYỆN VỚI AI”

Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 2): Thế nào là một bản dịch hay?

Tiêu đề bài viết này chắc hẳn đã là một nỗi trăn trở của rất rất nhiều người làm công việc dịch thuật. Và mình cũng không phải là ngoại lệ. Thường thì ai hỏi mình mình cũng sẽ đáp ngay bằng công thức đơn giản: Bản dịch hay là bản dịch đạt tiêu chuẩn Tín-Đạt-Nhã.… Đọc tiếp “Chuyện nghề dịch thuật (Kỳ 2): Thế nào là một bản dịch hay?”

Đó là Thiền

Đôi khi hãy thử ngồi một mình nhâm nhi ăn uống, nói thật, đó là một trong những cảm giác hay ho mà nhiều người chưa thử. Một là không quen, nhiều anh em nhậu chung vẫn thường nói “tao ngồi phải có người nói chuyện tao mới nhậu được”, hoặc một lý do nữa là ở nước mình nhìn tụi Tây ngồi một mình thì bình thường nhưng nếu đó là đồng bào thì một là ung thư tinh thần hoặc là, buồng.… Đọc tiếp “Đó là Thiền”

Khi đời cho bạn quả chanh

Đời hơn thua nhau ở cái nước chấm chứ không gì khác. Sáng đi bắt con gà tươi đem luộc lên, gà còn trong nồi thì cả đám đã ngồi tính coi chấm với cái gì. Gần hai trăm năm nay dân ruộng đã không còn ăn tương ớt, tương cà vì không có thấy cà hay ớt đâu hết, vậy lựa chọn khả dĩ tiếp theo là nước tương nhưng dần rồi cũng không thấy tương gì nữa hết, nên cứu cánh cuối cùng là muối tiêu chanh chân phương.… Đọc tiếp “Khi đời cho bạn quả chanh”

Nàng đã luôn ở đây

Vậy là cuối cùng sau gần 3 tháng chuẩn bị đồ đạc cũng gần tạm ổn. Khi nào có dư chút mua chiếc đạp điện nữa là ổn 80% những thứ cần để trôi dạt 32 tỉnh thành.

Ngồi coi lại có vẻ hành trang cũng gọn gàng như mong muốn: 3 thùng nhựa Duy Tân đựng quần áo, giày dép, đồ tư trang.… Đọc tiếp “Nàng đã luôn ở đây”

Thăm bạn cũ

Đọc bài của Vi, rồi gần đây bạn bè cũng nhắc tới câu chuyện Bộ Trưởng Tâm Hồn hồi xưa mình viết. Thoắt cái gần bốn năm. Đôi khi đạp xe cũng trộm nghĩ về quán bia, mà ghé vội làm một ly Thỏ Đế rồi đi. Cái chốn đó đối với tôi như có thật.… Đọc tiếp “Thăm bạn cũ”

Sách của Vi (Kỳ 0): Đồng sáng tác

Hôm nay mình vừa biên xong một quyển sách khá dày, mất đến ba tháng để hoàn thành. Bây giờ là lúc đọc lại 300 trang word một lần nữa trước khi gửi cho sếp duyệt. Đến bước này thì mình sẽ vứt bản gốc sang một bên và đọc bản thảo như một người đọc bình thường chưa biết gì về tác phẩm và cũng chưa từng coi bản gốc (chuyện này dễ thôi, vì khi biên xong sách rồi đọc lại từ đầu thì đảm bảo là quên cmn hết mọi thứ từ lâu rồi).… Đọc tiếp “Sách của Vi (Kỳ 0): Đồng sáng tác”

Làm biếng thì nói mẹ đi

Thì phải thú nhận là tôi có nghe cô Khánh Ly, cụ Duy Khánh và thậm chí cả mấy ông già ngồi bàn kế bên hát những bài do tôi sáng tác ở trong đầu tôi và tôi đã không trả tiền. Những gì diễn ra trong đầu của một con người không có khế ước, không có thuế má càng không có hợp đồng chữ ký nên tôi ăn gian không quy đổi nó ra tiền.… Đọc tiếp “Làm biếng thì nói mẹ đi”

Lên đầu trang