Vừa vặn

Hỏi cô soát vé muốn xét từ đâu tới đâu thì cổ lườm từ trên xuống rồi trả lời anh dí phần trán vô cái máy này để trung tâm rà soát lại chuyện hồi xưa của anh như thế nào rồi mới lên tàu được. Cô ả bất ngờ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình thầm nghĩ ông này sáu mươi tuổi mà quá khứ đến giờ vẫn hoan lạc và tự nhiên quá, ngó lên nhìn lại một lần nữa thì đứng trước mặt là một người đàn ông gần sáu mươi, râu quai nón lấm tấm vài cọng đen vài cọng bạc và quan trọng là lăm lăm sáu chục ngàn trong tay.

Gọi trưởng phòng tới rà soát thêm một lần nữa thì đúng vậy, hoan lạc và tự nhiên. Người đàn ông bị xem là kẻ gian vì thời buổi bây giờ không được tự nhiên. Tình nhân cũ phải dưới mười lăm người và mỗi ngày phải vuốt điện thoại hai trăm lần thì tinh thần mới ổn định, nhất là ở những nơi như âm phủ nhất thiết những điều vừa rồi phải được tuân thủ gắt gao. Trưởng phòng quả quyết người đàn ông này phải gặp bác sĩ nên lệnh cho cấp dưới dẫn tới phòng khám tâm thần để tìm hiểu nguyên nhân vì sao đối tượng thời buổi này còn bỏ áo thun vô thùng rồi có tới mười lăm rưỡi cô tình nhân.

Lăm lăm sáu chục ngàn trong tay người đàn ông đòi mua hết trạm dừng chân để anh có thể đi lòng vòng một mình trong hoan lạc, tự do tự tại và tự nhiên quyết định coi cô tình nhân tiếp theo là rưỡi hay chẵn mười sáu? Anh mới từ trần được có mười lăm phút nhìn lên trên hai đứa con gái còn đang vừa khóc vừa nắm chặt bàn tay ông cầm ba tờ hai chục ngàn luôn miệng nói Đăng đi mạnh khoẻ Đăng đi tự do Đăng đi tự nhiên.

Tờ vé là không khứ hồi, tiền đã thanh toán đầy đủ chỉ vướng cái chuyện rưỡi hay chẵn giờ đây anh mắc kẹt giữa hư và thực, anh cảm thấy khó chịu vì đã lỗi hẹn, vốn từ hồi bốn mươi hai tuổi anh đã nói chờ anh, chờ anh dọn mình, chờ anh cởi bỏ tấm áo choàng và chiếc mặt nạ này để đến với em như một lẽ tự nhiên, để rưỡi thành chẵn và như thế là vừa vặn. Nhưng tự nhiên anh giật mình nhận ra phải rồi tôi đã yêu em bất kể chẵn lẽ, 99 ngàn hay 100 ngàn, yêu thương em những đêm nằm bên trái hay bên phải và nghĩ đến em cả ngày lẫn đêm, 3 giờ sáng 3 giờ rưỡi sáng 5 giờ rưỡi sáng hay mười giờ đêm, tóc xanh hay đầu bạc vậy thì hà cớ gì tôi phải ngần ngại khai báo với trung tâm là tôi yêu em đoạn rưỡi đầy đặn, và vừa vặn như những người trước đó? Đoạn anh xé tờ vé không khứ hồi rồi anh đòi bồi thường, rồi anh mua tờ vé một chiều về dương gian để tìm lại vị trí con số còn khiếm khuyết, vì giờ thêm anh nữa là vừa vặn.

Trò chuyện

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang