Đêm không sao
Day dứt.
Dày vò.
Tự huyễn hoặc, đẫm nước mắt.
Từ Đông sang Tây.
Đêm không sao liệu có so sánh được với Đêm đầy sao?
Day dứt.
Dày vò.
Tự huyễn hoặc, đẫm nước mắt.
Từ Đông sang Tây.
Đêm không sao liệu có so sánh được với Đêm đầy sao?
Hôm nay đi công việc, sau khi gặp khách hàng, tôi ngồi lướt điện thoại đọc bài viết của các thành viên trong quán. Ở một góc quán cafe theo lối thiết kế Indochine sang trọng nhưng gần gũi lạ thường, chill theo bản Safe And Sound của Taylor Swift cùng ly bạc xỉu đá.… Đọc tiếp “Cứ an nhiên rồi sẽ bình yên”

Nếu nói về món ăn nóng hổi trong mùa lạnh này chắc hẳn mọi người sẽ nghĩ tới lẩu. Đủ loại lẩu trên đời, lẩu bò, lẩu gà, lẩu thái, lẩu mắm. Nhưng mỗi lần trời lạnh tới tôi lại nhớ tới bao tử hầm tiêu. Một nồi bao tử và nước dùng ngòn ngọt, thêm tí rau không quá nhiều.… Đọc tiếp “Món ăn của những phút giây đắng chát”

LẨU MẮM KHO.
Hôm nay ông chủ quán mang cái ti vi cầm tay ra đặt trên quầy. Còn sớm nên hiện quán không đông khách mấy. Chỉ có vài khách mối quen như anh Tài, anh Trịnh, chị Gái đến ngồi chơi tán gẫu. Thấy ổng mở ngay chương trình Siêu Đầu Bếp thì cả bọn chụm lại xem. … Đọc tiếp “QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ MƯỜI MỘT”
Từ khi mẹ rời quê để ba chị em tui ở lại với cha thì ngày tháng trôi rất dài. Đói no tùy bửa, cô bác hàng xóm thương tình nên nương nhờ nơi họ. Hôm nào cha tui nhậu xỉn lại đập phá hay đánh đập mấy chị em tui lại dắt nhau ra bờ bụi để ngủ.… Đọc tiếp “Biến cố cuộc đời ( Phần 2 )”

NƯỚC MẮM.
Bão biển. Đêm nay bão biển. Gió quá trời mạnh. Bình thường biển yên ả miên man như cô gái nhỏ, thì bây giờ cô gái đó đang ghen tuông dữ dội. Sóng cuộn tròn tung bọt trắng xóa, vất giận hờn vào bãi cát dài cam chịu. Mái ngói của quán rung lên lách cách.… Đọc tiếp “QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ MƯỜI”
Ở bài viết này tôi sẽ nói về con đường làm giàu của mấy thằng bạn tôi. Các shark hay nói về những tỉ tỉ kiếm được hàng ngày, nhưng họ không nói về một tỉ kiếm được đầu tiên, bởi vì sao. Bởi vì nó không thể kể miễn phí.… Đọc tiếp “Như mơ”

CHANH MUỐI NÓNG.
Đêm nay, khách đến ăn cũng lai rai vài bàn. Buôn bán lúc này lúc khác. Lúc thì chạy không kịp thở, lúc thì không có gì làm ngồi ngáp gió đêm. Hai anh em chủ quán thích những lúc như vầy, khách vừa đủ, không xô bồ tấp nập mà cũng không ế, cứ từ từ làm, mọi người thân thiện vui vẻ, ấm áp.… Đọc tiếp “QUÁN NỬA KHUYA. ĐÊM THỨ CHÍN.”
Hi mọi người, lại là cô Tư đây. Hôm nay bỏ qua hết chuyện lòng, em muốn kể cho mấy anh chị em cô dì chú bác trong quán nghe về câu chuyện đi mua xôi và gặp tình huống dở khóc dở cười với bà chị gánh xôi cực kì dễ thương mà cũng dễ mến lắm…
Số là hôm nay,khi ngồi viết phần tiếp theo của ” Biến cố cuộc đời ” thì có nhắc đến cái món xôi cuộn bánh phồng, hồi nhỏ mẹ mua cho ăn ngán đến tận cổ nhưng cũng 10 năm rồi cũng chưa nếm lại cái mùi vị đó, mà cái nết tui thèm thì phải lặn lội kiếm cho ra để ăn, nên tui quyết định bỏ hết xách xe đi tìm mỹ vị của tuổi thơ.… Đọc tiếp “Gánh xôi lề đường”
Tôi đến nhà Đỏ vào một tối trong tuần. Tôi là đứa đầu tiên đến nhà và gặp vợ Đỏ ngoài đời. Hóa ra nó mua ngay mấy nhà hàng xóm để làm kho, và nó sống trên “nóc” của cái kho. Buổi tối vợ chồng 2 đứa vẫn về nhà bố mẹ bên cạnh để ăn uống và tắm rửa.… Đọc tiếp “Xe bán tải Triton”
Nối tiếp câu chuyện chạy bão là những biến cố nối tiếp nhau, tuổi thơ cơ cực của em bắt đầu từ đó.
Cha mẹ tui xuất phát từ gốc nông dân, nên ai cũng chịu thương chịu khó. Hai người đến với nhau khi còn rất trẻ, cha tui thì hai mươi, còn mẹ tui thì mới mười tám tuổi.… Đọc tiếp “Biến cố cuộc đời ( Phần 1)”