Đại gia ĐB

Tình fine

Có cô giáo mầm non kia mình có add trên Zalo, cổ hay đăng mấy câu chuyện buồn kiểu, khi nào gặp lại anh, tình rồi có phai. Có cặp vợ chồng cách nhà mấy căn, hiền lành, dạy đứa con rất ngoan, khởi nghiệp ngay năm khó khăn nên vắng khách, ngày nào sáng ra lục đục mở cửa tiệm xong là hai vợ chồng mỗi người một cái điện thoại rồi dán mắt vào đó từ sáng tới chiều tối, thời gian đầu còn ngồi kiên nhẫn tới 8h tối mới đóng cửa, sau này cứ 6h là tắt đèn tối thui, đi mất hút.… Đọc tiếp “Tình fine”

Buồn thì chuyển khoản

Mình năm nay cũng đã tầm tuổi băm nhưng mỗi khi về quê rủ mấy thằng bạn qua nhà ngồi uống bia, lỡ có cao hứng chửi thề mấy câu mà ông già mình có nghe được thì y như rằng một hồi sau đi tè thế nào ổng cũng ngoắc mình lại rồi hỏi kiểu: sao bây giờ con cũng chửi thề nữa.… Đọc tiếp “Buồn thì chuyển khoản”

Hai đùi một ức

Lớn lên trong cái thời mà cả đám trông ngóng từng ngày cửa hàng KFC đầu tiên đến Việt Nam, ăn mãi “gà giòn cay”, kiểu cả một quãng thời gian sau đó phải hôm nào đặc biệt lắm, những ngày ba mẹ gửi tiền tháng lên, hay mấy bữa hẹn thằng em đi ăn cũng chỉ để dụ nó kéo theo bà chị nó, người mà mình thương thầm vì cô này thông minh và quan trọng nhất là nghe nhạc Pháp.… Đọc tiếp “Hai đùi một ức”

Ông Chú chung thủy

Ông chú năm nay tầm 50 tuổi, chưa vợ con, có thời gian bị bệnh cô đơn lủi thủi một mình không ai chăm sóc, không còn xuất hiện ở đâu, suốt ngày trong nhà, Tết nhất họp mặt anh em cũng ko thấy. Sau này có thích một cô và muốn lấy làm vợ, tuổi nhỏ hơn cả mình, một thời gian có gọi lên và nói kiểu như Đăng coi cô này giùm chú, mình nói là ko quen biết, ổng nói “chú muốn cưới cô này làm vợ”.… Đọc tiếp “Ông Chú chung thủy”

Em gái mình, nó từng nói là rồi cuối cùng thì trong cuộc đời này chỉ có mình và tâm thức của mình là gần nhau nhất. Mình thấy điều đó đúng, nhưng đôi khi mình thấy tâm thức của bản thân cũng cần những ai đó, hay điều gì đó, để yêu, để nghĩ tới, đôi khi không nhất thiết phải là người yêu, người thân, con cái…

Mình có một lần nhìn Mây và Mây nhìn mình trong một khoảnh khắc mình thấy, nó là đứa có một ánh mắt của sự đồng cảm, thấu hiểu, và có thể xoa dịu mình được, mà cái lần đó mình nhìn nó là ánh mắt của hai con người với nhau, hoàn toàn là thế thái nhân tình thôi, chứ không phải ba con nữa.

Nhớ kiểu nhậu cũ

Chiều nay đang đi dạo tự dưng nhớ một mùi hương lâu rồi không được nghe, mùi của một…”sòng nhậu dưới quê”. Sòng của mấy ông bạn ngồi lại với nhau trong một cái bàn tròn, thức ăn ê hề cũng với mấy thùng bia để sẵn. Lâu lắm rồi mình không tham gia một chầu nhậu như thế, nó là kiểu anh em bạn bè hẹn nhau ra quán bờ sông, hay không cần cao xa gì, chỉ cần một góc nhỏ trong một quán nhỏ, rồi sẽ có một thằng bốc điện thoại lên gọi một món đặc biệt mà chỉ có nó biết.… Đọc tiếp “Nhớ kiểu nhậu cũ”

Ngày nào Yên Bông cũng phải ị một cục. Mỗi khi mình kiểm tra không thấy thì nàng giải thích là “The shit is diving”

Chợt nhớ Lệ Đá

Hôm qua lúc đang nằm ngủ giấc chiều, nói là ngủ chứ đa số tui cũng chỉ mơ màng. Giấc chiều thường không có giờ giấc, đôi khi tui tranh thủ ngủ khoảng từ 12h30 đến 1h30, đôi khi việc nhiều quá phải rướn theo, đến chừng 16h30 mới tranh thủ chợp mắt được một chút, nằm ngay kế bàn làm việc, trên tấm thảm, chân có lót một cái gối rất êm mẹ cho.… Đọc tiếp “Chợt nhớ Lệ Đá”

Cốc mới được

Hôm nay có hẹn thằng em ra một quán beer kiểu Hà Nội đường NTMK ăn trưa rồi làm vài cốc chơi. Cái vui là vừa đến nơi thì trời đổ mưa lớn, gió thổi lồng lộng qua những khe cửa của quán, mát rượi.

Yên vị rồi tui nhờ cô phục vụ trước tiên là mang ra một cốc beer tươi Hà Nội, đồ ăn tính sau, mưa tuy lớn nhưng không biết trước khi nào sẽ hết nên phải tận hưởng ngay cái cảm giác nốc một ngụm beer mát lạnh rồi ngắm mưa cái đã.… Đọc tiếp “Cốc mới được”

Mắt biếc Vĩnh Long

Tui khá thích Vĩnh Long vì một lý do khá ngô nghê là đường Trưng Nữ Vương của nó giống đường…Nguyễn Đình Chiểu ở Mũi Né. Đường rộng tương đương, có những ngày trời nắng và gió nhiều vác chiếc xe máy cà tàng chạy một vòng ở nơi mà không ai biết mình, lâu lâu gió thổi tấp mặt thấy mát quá lại mò ra đoạn gần bờ sông đứng đó ngắm một chút, tuy không đẹp như biển nhưng ok, có thể coi nó như một Mini-Mũi Né vậy.… Đọc tiếp “Mắt biếc Vĩnh Long”

Lên đầu trang