Đại gia ĐB

Chuyện uống beer của tui

Tui có cái tật là hàng ngày cứ 3-4h chiều là cơn thèm beer nó kéo đến, nó như được lên chương trình sẵn vậy cứ đúng giờ đó là người nóng ran lên miệng lưỡi mắt môi bắt đầu tưởng tượng cái vị ngọt và cảm giác mát lạnh của beer đi vào trong người mình, bất kể lúc đó tui đang làm việc hay đang ngủ đi nữa tui cũng có thể hình dung tương đối cái thơm ngọt của một ly Tap 7 ở Đức Bảo, tưởng tượng kỹ lưỡng đến mức một hồi sau có cảm giác kiến đang bò trong bụng mình luôn.… Đọc tiếp “Chuyện uống beer của tui”

Viết cho ngày mai

Đối với tui, viết là một thôi thúc cá nhân, một nhu cầu lành mạnh xuất hiện trong những năm gần đây. Nếu viết được một câu nào hay ho, tui sẽ nghĩ đến nó gần như cả ngày. Viết mở rộng suy nghĩ của tui, cũng như việc đọc. Khi tui đọc một suy nghĩ thú vị của bất cứ một người nào, tui thường đặt câu hỏi vì sao họ có thể có được suy nghĩ đó.… Đọc tiếp “Viết cho ngày mai”

Giấc mộng Hawail

Mấy ngày hôm nay tui lại thèm biển.

Thế là những lúc rảnh đầu óc ra, như là lúc đang đi take a pee chẳng hạn, đầu lại ngẩng lên trời tưởng tượng mình đang ở một resort lừng danh nào đó ở Hawail, mình và vợ mỗi đứa một cái ghế bố, phía trước gần nhất, là cái hồ bơi nước ấm, phía trước xa hơn một chút, là biển cả, xa hơn một chút nữa, là mặt trời đang lặn.… Đọc tiếp “Giấc mộng Hawail”

Đồi Kingsman

Lần kỷ niệm ngày cưới đầu tiên rất đáng nhớ do *được* công an mời lên phường vì nghi ngờ “anh chị tổ chức truyền giáo”, do vợ tôi set up cái lều vải rồi sử dụng các loại chén dĩa nhiều màu sắc, kiểu để đựng mấy món ăn Mexico, các vật trang trí nhìn cũng có vẻ uy nghiêm nên dễ gây hiểu lầm.… Đọc tiếp “Đồi Kingsman”

Những ngày gió

Mấy hôm nay ngày nhiều nắng, nắng rất gắt. Đôi lúc tôi chỉ muốn chạy đi ăn trưa thật nhanh để về chui vào công ty, mặc dù đã đi nhanh nhất có thể, nhưng vẫn say nắng như thường.Lạnh vào buổi sáng, nắng buổi trưa, nhưng rất nhiều gió vào buổi chiều.… Đọc tiếp “Những ngày gió”

Xe đạp và tui

Sáng này mới chạy xe đạp lại, gần cả năm nay tui cứ để mặc nó ở đó, cô đơn ngay góc phòng với tấm thân dính đầy bụi. Lúc vừa ngồi lên yên xe tự nhiên tui thấy cảm giác của ngày xưa liền, cái chuyện chạy xe đạp nó fun và joyful làm sao, bạn ngồi lên xe, hai chân bắt đầu đạp đều và từ đó một cuộc hành trình bắt đầu.… Đọc tiếp “Xe đạp và tui”

Đi dưới bầu trời đêm

Không biết là vô tình hay cố ý mà ở WC nam công ty tui nhìn ra cửa sổ có nhiều thứ rất hay, ngay trước là một cây phượng đang trổ hoa rất đẹp, xung quanh là vài cây xanh, thỉnh thoảng còn thấy cả máy bay, vì cửa sổ khá lớn nên khi bạn vừa bước vào sẽ thấy tràn ngập ánh sáng, có thể nói là nơi sáng nhất của tầng 1.… Đọc tiếp “Đi dưới bầu trời đêm”

Đi dưới bầu trời đêm

Không biết là vô tình hay cố ý mà ở WC nam công ty tui nhìn ra cửa sổ có nhiều thứ rất hay: Phượng đang trổ hoa rất đẹp, xung quanh là cây xanh, thỉnh thoảng còn thấy cả máy bay, vì cửa sổ khá lớn nên khi vừa bước vào sẽ thấy tràn ngập ánh sáng, có thể nói là nơi sáng nhất của tầng một.… Đọc tiếp “Đi dưới bầu trời đêm”

What we will become

Đối với tôi cảm giác nghe nhạc thích nhất là lúc mình đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, lúc đó có hai trường hợp xảy ra, một là bài hát không có ý nghĩa gì, nó cứ làm công việc của nó và tôi cũng có thế giới của riêng mình, nhưng nếu may mắn có một bài hát thích hợp, xuất hiện đúng lúc, thì khi đó giai điệu của chúng đẹp hơn gấp ngàn lần, nó có thể đưa tôi đến những nơi mà khi tỉnh táo không thể nào nghĩ đến được, như cách đây mấy hôm khi tôi nghe bài Seconds to numb của Kings of Convenience.… Đọc tiếp “What we will become”

Lên đầu trang