Đại gia ĐB

Yêu em như lẩu cá

Cứ mỗi lần muốn làm một ca sĩ nhạc Sến thì mình lại hay tưởng tượng đến một viễn cảnh ưa thích. Đó là mình có một ông anh quen ở miệt thứ, biết nhau qua dịp nào cũng được, có thể là qua một bàn nhậu chung rồi dần thành bạn thân, ông này mình tưởng tượng luôn là người gầy, rám nắng, tóc ngắn và gương mặt hơi khắc khổ, ông ấy sẽ ít nói và quan trọng nhất, là ổng có một con đò, nhất định phải sở hữu một con đò, hay ghe gì đó cũng được.… Đọc tiếp “Yêu em như lẩu cá”

Tự nhiên mình sẽ trở thành một người đàn ông vui vẻ

Gia đình mình khi đi Mũi Né chơi thì thường sẽ ghé một resort quen thuộc, nằm ở một vị trí “ẩn nấp” hơn so với những resort khác bạn thường thấy ở đây. Nó có một con dốc thoải trước khi đến cổng chào, phía trước trồng nhiều cây hoa phượng và ngay lúc viết những dòng này đây, mình có thể tưởng tượng được tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc đặc trưng của nó.… Đọc tiếp “Tự nhiên mình sẽ trở thành một người đàn ông vui vẻ”

Thằng này hay

Hồi nhỏ nhà mình bán đồ tiện tử, TV, tủ lạnh, máy giặt vân vân. Có thời gian karaoke nổi lên, toàn tỉnh, nhà nhà ai cũng karaoke, bán không kịp giao. Cửa hàng nào cũng để loa và dàn amply chất đống, nhà mình các anh chị em nhân viên lúc nào cũng mở karaoke “demo” cho khách.… Đọc tiếp “Thằng này hay”

Nhìn em có vẻ chân tu

Có người từng nói với mình như thế, mình chỉ biết cười trong bụng, vì những gì người tu hành không được làm thì mình lại thích, và thích rất nhiều.

Sáng nay ngồi quán cà phê quen thì bà chủ, cái bà hay mở nhạc kiểu không thể đoán trước được, có hôm bả mở Như Quỳnh, có hôm Tiên Cookies, hôm nay bả mở bài người ta hát “Mình xa nhau mà lòng vẫn nhớ”.… Đọc tiếp “Nhìn em có vẻ chân tu”

Playboy Ninh Kiều

Ngày nhỏ mình thuộc dạng công tử bột mà bột nhiều đến mức có thể cung cấp cho các chi nhánh Tour Les Jours trên khắp cả nước. Đến lớp 8/9 mình mới biết đạp xe, mình biết chạy honda năm 24 tuổi. Về xe cộ mình không quan tâm lắm, bây giờ cuộc sống đỡ hơn rồi thì chuyển sang đi taxi luôn cho nhanh.… Đọc tiếp “Playboy Ninh Kiều”

Màu xanh

Ở nhà việc mở nhạc là lãnh địa riêng của mình, nó kiểu bất khả xâm phạm. Buổi sáng mình muốn mở nhạc gì cho cả nhà nghe cũng được, buổi tối cả nhà ngủ mình mở nhạc nền guitar cũng được, piano cũng được luôn. Nhưng mà mình làm vai trò DJ rõ nét nhất là lúc cả nhà ăn tối.… Đọc tiếp “Màu xanh”

Phú Quốc

Mấy hôm nay mang con bàn phím cơ về nhà lâu rồi mà chưa dám động đến, vì chưa cắt móng tay. Cứ lần lựa mãi, móng tay dài gõ lên những bàn phím như thế thì uổng, mới mang về, gõ hú họa thì kỷ niệm đầu nó không hay.… Đọc tiếp “Phú Quốc”

Chân sáo

Ở quán bia quen xưa mình hay ghé có một cô phụ bếp cổ hay đi làm bằng ván trượt, đang ngồi nhâm nhi thấy nàng vào ca chiều mình cũng hay nán lại nhìn, gần như lúc nào cổ cũng đang cười, lâu lâu thấy cánh tay dán hình xăm, lâu lâu mặc áo Metallica, mình hay ngồi ngay góc quán nhìn ra đường nên thường xuyên thấy cô này ra vô mua thêm đồ ăn cho khách, có bữa vừa cầm bọc bánh mì vừa nhảy chân sáo qua đường, yêu đời số một.… Đọc tiếp “Chân sáo”

Liên Phần Một

Hồi còn đi làm lập trình viên ở khu Tân Thuận quận 7, mỗi sáng trước khi vào công ty tôi hay ghé quán phở gần đó để lót dạ, nói là quán chứ nó cũng không đến mức đó, chỉ là một chiếc xe phở và vài bộ bàn ghế đơn giản vậy thôi, tôi thích quán là vì thịt bò lúc nào cũng tươi, thơm và béo.… Đọc tiếp “Liên Phần Một”

Lên đầu trang