Một chớp mắt

Cầm đàn lên như phản xạ tự nhiên các ngón tay chụp ngay Sol trưởng, tay còn lại tự nhiên vuốt sáu dây, vừa xong, hai ngón bên này dời xuống dòng thứ hai và thứ ba.

Có những cái đã ở bên mình như một phần không tách rời, nó chỉ lẩn khuất đâu đó chờ ngày tao ngộ, phủi bụi và lại ngồi với nhau như tri kỉ.… Đọc tiếp “Một chớp mắt”

Thăm mộ nhau

Đổi mới bản thân bắt đầu từ chuyện nhìn coi ta còn bao lâu để sống. Trong trường hợp của người đàn ông này, nhìn lại gia phả chỉ hưởng thọ đến 75 là hết, định chọn làm mốc. Nhưng nhìn lại lối sống tự thấy phải thay đổi chút đỉnh, hưởng thọ sửa thành hưởng dương.… Đọc tiếp “Thăm mộ nhau”

Sợ trời sáng

Để ý nhìn đồng hồ thì biết mỗi ngày có tám mươi phút ngồi trên yên xe, chừng đó thời gian với những suy nghĩ và con tai nghe luôn nằm bên tai phải. Ngồi lọc lựa tìm coi với chừng đó mình nghe cái gì? Cầm tờ A4 chia ra làm hai chuyến.… Đọc tiếp “Sợ trời sáng”

Dukkha

Xài giấy viết trở lại, rõ ràng nó không tiện lợi bằng việc ghi chú thẳng lên điện thoại, thứ luôn có trong túi quần và đồng bộ lên các thiết bị khác, cần là có. Nhưng mà xài giấy viết nó vui. Đời là một chuỗi dài những lựa chọn, đôi khi tôi ưu tiên niềm vui hơn hiệu quả, để mỗi sáng trở dậy chịu khó ngồi, chịu khó thở, chịu khó đánh răng và thỉnh thoảng chịu khó cạo râu.… Đọc tiếp “Dukkha”

Lâu rồi, Balvenie và một bộ phim dystopia

Lâu bận quá, lo đủ chuyện nên chẳng biết viết gì. Thôi nay luyên thuyên phim ảnh tí. Chỉ là gần đây mình coi phỏng vấn dàn diễn viên phim Quán Kỳ Nam, trong đó có một diễn viên kể chuyện sắp đóng chính phim của Nguyễn Võ Nghiêm Minh làm mình tự nhiên có hứng coi lại Nước 2030.… Đọc tiếp “Lâu rồi, Balvenie và một bộ phim dystopia”

Người ra đi và người ở lại

Ngày chủ nhật, như thường lệ tôi sẽ thức dậy và đi đâu đó đến trưa. Nhưng chủ nhật hôm nay hơi khác chút xíu. Phần mộ của ông bà nội và bác trai của tôi đã um tùm cỏ dại. Mẹ tôi bảo ra giúp mấy anh một tay. Dọn cỏ rồi cán lại cái nền xung quanh phần mộ cho sạch sẽ sau này đỡ mất công dọn dẹp nhiều.… Đọc tiếp “Người ra đi và người ở lại”

Dear “not” my princess

“Trưởng thành chưa bao giờ là dễ cả, bởi lẽ nàng sẽ cần phải chấp nhận một sự thật rằng không phải ai cũng sẽ yêu thương mình vô điều kiện. Nhưng thưa công chúa “không phải của tôi” ơi, cái giá người bỏ ra sẽ đem lại cho người những điều tương tự hay thậm chí còn tuyệt vời hơn nữa.”

Đọc tiếp “Dear “not” my princess”

Lành lạnh

Hai bữa nay trời bắt đầu lành lạnh. Không quá buốt, cái lạnh nhẹ nhàng mơn trớn lên da thịt khiến cho tâm hồn thấy dễ chịu. Bởi vậy mới gọi là lành lạnh, chứ không phải quá lạnh. Lạnh mà lành.

Mỗi lần trời lành lạnh là tôi lại có cảm giác mong chờ không rõ ràng.… Đọc tiếp “Lành lạnh”

Bình thường

Đời bình thường, buổi sáng, tôi đi vô cái hẻm nhỏ xíu mua mấy bịch chè ngon về nhà ăn. Rất ngon, dù hơi mắc. Cái chỗ bán chè làm cũng xôm. Nhưng tôi thích nhất là cái cảm giác đậu xe ngoài đầu hẻm, lội bộ từ từ vào cái hẻm nhỏ xíu vừa lọt chiếc xe máy không-quay-đầu.… Đọc tiếp “Bình thường”

Lên đầu trang