Một buổi sáng tiêu chuẩn

Một buổi sáng tiêu chuẩn của mình là ăn một tô phở rồi ghé quán cà phê gần nhà ngồi mình ênh trong tầm 30 phút trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Bước vô quán để 25k lên bàn rồi kiếm chỗ ngồi quen thuộc. Mình cũng giống Pun Pun, khoái ngồi mấy quán vắng, một sở thích thật đê hèn và vô lương tâm.… Đọc tiếp “Một buổi sáng tiêu chuẩn”

Quán này có vẻ vắng

Tui không có nói cái quán ăn đêm này vắng, mặc dù hiện tại nó như vậy thiệt. Tiêu đề bài viết là một tiêu chí ưu tiên khi tui lựa quán cafe “ruột” để ngồi. Hơi kỳ. Có khi ngồi vài tiếng hoặc có khi vừa đặt đít xuống chưa nóng thì đứng lên đi ngay.… Đọc tiếp “Quán này có vẻ vắng”

Mì gói

17h, tan làm, dắt xe khỏi bãi và nổ máy trở về phòng trọ như mọi ngày. Bánh xe lướt nhẹ nhàng, bỏ lại phía sau những căn nhà, những hàng quán dọc 2 bên đường. Vẫn như mọi khi, trong đầu văng vẳng câu hỏi: “Tối nay ăn gì nhỉ?”.… Đọc tiếp “Mì gói”

Ớt có dày không ?

Mình là một người khá bừa bộn và xuề xoà nhưng trong một số chuyện như sắp icon trên điện thoại hay ăn uống mình lại khá kỹ tính. Kỹ tính nhưng không khó chịu. Mấy quán ăn mình hay ghé phải sạch, sạch kiểu không có khăn giấy vò vứt dưới chân bàn, trên bàn không có vết loang nước và mình không phải ngồi với người lạ khi ăn.… Đọc tiếp “Ớt có dày không ?”

Bài viết thứ nhất

Quán ăn đêm. Đây là một manga nổi tiếng của Nhật bản. Thứ hàm xúc trong quán ăn đêm là chuyện đời thường đến từ mọi giai tầng, giới tính, lứa tuổi, nghề nghiệp khác nhau. Điểm đặc biệt đi kèm với đó những món ăn và người nấu chúng “Bậc thầy”.… Đọc tiếp “Bài viết thứ nhất”

Ngồi bên cửa sổ khi chưa có cửa sổ

Thời PC mới vào Việt Nam, năm mấy tôi không còn nhớ rõ, nhưng chỉ chừng một hai năm sau đó ba mẹ tôi một hôm đã dắt thằng con trai đến gặp một người Thầy, hồi đó gọi là thầy “dạy vi tính”. Tôi còn nhớ, “trung tâm” của thầy nằm ở tầng cao nhất khu nhà, nó là một tầng mái vòm với nhiều cửa sổ, thời mà PC vẫn chưa có “cửa sổ”, chưa 3.1, chưa 95.… Đọc tiếp “Ngồi bên cửa sổ khi chưa có cửa sổ”

Giờ này năm ngoái còn đi tiệc cuối năm với ae Bàn Tròn ăn lẩu cá lăng nước mắm trong kèm tỏi, hành ngâm đá, bia Bud phủ phê cầm theo tập vở giải vật lý các thứ, chứ giờ ở nhà cho an toàn các bạn ạ. Mát xa cũng vậy.… Đọc tiếp “”

Thì có lần mình đọc một câu chuyện của thiền sư Thích Nhất Hạnh rằng sau một năm đầy đau khổ kể từ ngày mẹ ông ấy mất, đến một đêm nằm mộng thấy mình đang ngồi trò chuyện cùng mẹ thì chợt tỉnh giấc, ông ngồi dậy rồi đi tản bộ khi trời đã quá nửa đêm, ông kể rằng lúc ấy trong một khoảnh khắc ổng nhận ra rằng mẹ của ông không đi đâu cả, rằng mẹ ông luôn ở đây, không chỉ trong miền ký ức mà cả trong những tế bào của mình, không chỉ mẹ ông mà cả những tiền nhân trước đó, xác thịt này là từ họ, ông nói rằng mỗi bước chân ông đi đêm đó, khi bàn chân ông chạm mặt đất cũng chính là ông, mẹ ông, ông bà, tất cả cùng tiếp bước, họ không mất đi đâu cả.… Đọc tiếp “”

Ae cứ hướng tới có bồ cưới vợ sinh con rồi đến một ngày đứa con gái rượu thịt bò xào miếng nào phải nhường cho nó miếng đó đồ chơi của mình thì nó chây trét ice cream, một chiều đẹp trời nó diss hết kho bài Hearthstone ko còn một bộ meta làm vốn thì lúc đó hối cũng không kịp fan của tao còn biết trên biết dưới fan của mày như fansite còn con của chúng ta là bất khả xâm phạm

Lên đầu trang