50/50

Muốn đi Đà Lạt sống nhưng đến giờ này khả năng cũng chỉ là 50/50. Nói cho ngay ở Sài Gòn hơn chục năm nhưng mình cũng không phải dân Sài Gòn chính hiệu. Các ngõ hẻm đặc trưng, cà phê quán cóc mình ít khi nào khám phá, suốt ngày cũng chỉ quanh quẩn vài ba đoạn đường gần nhà để ăn sáng và mua mấy lon bia, thêm quán cà phê quen, vài ba quán bia quen nữa là hết.… Đọc tiếp “50/50”

Lại là lẩu nhưng say mèm

Vâng, lại là lẩu, chúng ta biết bao nhiêu khoảng thời gian cứ tụ tập với nhau thì tất cả những người có tâm hồn ăn uống sẽ nghĩ đến một cái nồi ở giữa với khói nghi ngút và những cái đĩa của thịt bò, thịt thăn, nấm,… Lần này, địa điểm ăn lẩu của tôi là ở một nhà hàng cách xa vài con phố với vị trí câu lạc bộ (CLB) tập võ Karate của tôi đang tập, và đây là dịp tổ chức kỉ niệm 11 năm thành lập của CLB.… Đọc tiếp “Lại là lẩu nhưng say mèm”

Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân

Chếch, cậu bạn quen thuộc của chúng ta. Nếu ai không biết cậu bạn đẹp trai vô lối, không đẹp trai thối luôn 5 nghìn thì xin mời đọc bài này:

Chếch, cũng như mọi lần, ngồi trong lớp học với dáng vẻ của một gã du mục đã quen với việc để đôi chân lấm lem ngoài đất bụi, nhưng giờ đây lại bị xiềng xích trong căn nhà tù gọi là “phòng học”.… Đọc tiếp “Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân”

Yêu em như lẩu cá

Cứ mỗi lần muốn làm một ca sĩ nhạc Sến thì mình lại hay tưởng tượng đến một viễn cảnh ưa thích. Đó là mình có một ông anh quen ở miệt thứ, biết nhau qua dịp nào cũng được, có thể là qua một bàn nhậu chung rồi dần thành bạn thân, ông này mình tưởng tượng luôn là người gầy, rám nắng, tóc ngắn và gương mặt hơi khắc khổ, ông ấy sẽ ít nói và quan trọng nhất, là ổng có một con đò, nhất định phải sở hữu một con đò, hay ghe gì đó cũng được.… Đọc tiếp “Yêu em như lẩu cá”

Lychee Martini

“Lòng người và lòng người không gắn kết với nhau bằng sự hài hòa, mà trái lại gắn kết với nhau sâu sắc bởi tổn thương và tổn thương. Không có sự dung thứ nào mà ko vương máu trên mặt đất, không có sự chấp nhận nào mà không phải vượt qua những tổn thương, đó chính là căn đế của sự hài hòa đích thực.”Đọc tiếp “Lychee Martini”

Xỉn bê bê và nghe nhạc.

Processed with RNI Films. Preset ‘Agfacolor 40’s Warm’

Như đã có nói trong một bài viết khác về ăn nhạo, hôm nay mình sẽ bàn về chuyện xỉn bê bê và nghe nhạc. 

Có nhiều loại xỉn, xỉn quắc cần câu (ngu người quay đơ), xỉn cắm đầu (lì cố gượng đứng lên thì té), xỉn sương sương (ngà ngà lâng lâng), xỉn bét nhè (xỉn mà không chịu đi ngủ cứ nói xàm xàm chọc phá mọi người), xỉn trầm cảm (im re nhớ chiện buồn rồi khóc), xỉn kích động (la lối nhảy nhót), xỉn tỉnh thức (bắt đầu chém gió về triết học tôn giáo), xỉn vị nhân sinh (xỉn xong xạo xạo đi dọn nhà làm đổ bể từa lưa… ).… Đọc tiếp “Xỉn bê bê và nghe nhạc.”

Sài Gòn chiều nay mưa

Nay Sài Gòn mưa, mưa đầu mùa, ngồi trong quán cà phê ở Quận 2 mà lòng vừa ngỗn ngang vừa trống rỗng. Nhưng dù sao cũng mưa rồi, mưa là thứ thời tiết mà có người yêu, người ghét và đương nhiên có người vừa yêu vừa ghét. Mưa mát trong ngày oi bức, mưa dễ ngủ, mưa nhìn… hay ho và mưa thì đôi khi đọc sách nghe nhạc thêm tí gì thú vị.… Đọc tiếp “Sài Gòn chiều nay mưa”

Lên đầu trang