Nhậu #1

Định nói về chuyện này cũng lâu rồi mà làm biếng lắm, nhưng thôi nhân dịp đang ế, mình cố gắng thử coi sao.

Ở Việt Nam ngồi nhậu một mình đã hiếm, ngồi nhậu một mình trong mười mấy năm càng hiếm, mà ngồi một mình trong mười mấy năm mỗi ngày gần như lúc nào cũng đủ 3 cử, thì chỉ có thể là không có công ăn việc làm, hoặc đã về hưu.… Đọc tiếp “Nhậu #1”

Nói vu vơ

Có ai giống tui mỗi khi xem lại mục “ngày này năm xưa” trên Facebook là cứ muốn cười vào bản thân mình lúc trước hông? Cái thời mình còn ngu và vô tư trưng bày cái ngu đó lên mạng cho tất cả mọi người cùng thưởng thức :))). Thiệt mỗi lần xem lại chỉ thấy xấu hổ tới mức muốn xóa hết đi thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu.… Đọc tiếp “Nói vu vơ”

Nhật ký xe bus #2

Bài trước Long có nói về việc nhường chỗ trên xe bus. Câu hỏi thế kỷ có lẽ là vậy đứng hay ngồi thì sướng hơn? Thực ra cái nào cũng có cái vui thú cả. Miễn là ngày mà lòng mình trong sáng rộng mở thì trống đánh xuôi kèn thổi ngược cũng thành ngẫu hứng thiên cổ.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #2”

Mì tôm lúc 2h sáng

Bao lâu rồi tôi mới ăn mỳ lúc 2  giờ sáng nhỉ? Chắc cũng được tính bằng năm, chính xác là từ hồi Covid khi mà nhà nhà người người bị phong tỏa bởi cái con virus nguy hiểm đó.

Thú thật là tôi không có nhiều trải nghiệm cho lắm với việc ăn khuya trước đó, nhưng từ khi dịch bệnh nổ ra thì mọi thứ bắt đầu “lộn hơn cả hột vịt” khi giờ ăn thành giờ làm, giờ làm thành giờ ngủ và giờ ngủ lại thành giờ ăn.… Đọc tiếp “Mì tôm lúc 2h sáng”

HIỆP HỘI CỨU LẤY ẨM THỰC

Tôi có một cái charm kì lạ đó là có khả năng nói chuyện với người xa lạ. Và dĩ nhiên không phải với “thằng già xa lạ” nào đó hối thúc tôi viết bài. Chắc chắn người đó không phải là người mà tôi muốn nói chuyện.

Và tôi khá thích “siêu năng lực” này mặc dù đôi khi nó được coi là tọc mạch, nhiều chuyện và lắm lời.… Đọc tiếp “HIỆP HỘI CỨU LẤY ẨM THỰC”

Nhật ký xe bus #1

Độ này Quán ăn đêm nhiều khách trở lại nên tôi xí xớn vào góp chuyện cho lão chủ quán. Việc mồm mép trên đường tôi hay nói nhiều về ăn uống. Còn khi đã ngồi trong quán ăn thì tôi nghĩ về mọi sự trong thiên hạ. Nhưng suy nghĩ trong tôi nó không bùng nổ ngẫu nhiên như mưa và phân chim bồ câu.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #1”

Nhậu #49 – Lối tắt

Mấy bữa nay trò chơi điện tử nó vật trở lại. Tôi cảm ơn tất cả những người làm game, tôi cảm ơn người Mỹ, người Nhật, người Trung Hoa, người Uruguay…bất kể màu da, tôn giáo, sắc tộc. Nếu ai nói chơi điện tử là vô bổ các vị hãy để tên tôi trong danh sách biểu tình vô điều kiện.… Đọc tiếp “Nhậu #49 – Lối tắt”

Trốn học #5 – Xếp hàng

Tao là thằng dóc láo số một. Tao dóc láo liên miên. Nếu tao đang trên đường đi mua mấy lon bia mà mày hỏi tao đi đâu, dám chừng tao sẽ nói mình đang trên đường tới nhà hát nghe nhạc thính phòng. Chó đẻ tới cỡ đó. Chuyện tao viện lý do ghé thư viện để biến khỏi nhà thầy Đức, dĩ nhiên cũng là dóc láo.… Đọc tiếp “Trốn học #5 – Xếp hàng”

Lên đầu trang