Nằm mơ (1): Cody

Tôi gặp Cody vào một buổi sáng không hẹn trước, trong một khoảng thời gian tôi còn tin mọi điều đẹp đẽ đều có thể xảy ra nếu mình chịu khó chờ thêm một chút. Lúc ấy, tôi chỉ vừa biết đến cậu như một nghệ sĩ trẻ hay biểu diễn ở vài quán cà phê nhỏ trong thành phố. Cậu không quá nổi tiếng, nhưng có một thứ gì đó rất ấm và rất thật trong giọng hát của cậu.

Hôm đó, tôi đến quán nơi Cody từng biểu diễn. Ngoài trời nắng nhẹ, vàng ươm và dịu mát, như không gian được khoác lên một lớp áo mỏng. Quán cà phê rộng, sang trọng, với những chiếc bàn gỗ tròn màu nâu đặt thưa thớt trên lầu hai. Ánh sáng chiếu lên mặt bàn bóng loáng như mời gọi. Những cuộc trò chuyện ý nghĩa thường diễn ra trong không gian như vậy. Tôi gần như yêu nơi này ngay khi bước vào, có lẽ vì linh cảm cho tôi biết Cody từng thuộc về nơi này. Khi nhìn lên bảng lịch diễn trước quầy thu ngân, tôi thấy tên một nghệ sĩ khác, không phải Cody. Điều đó khiến tôi hơi hụt hẫng, nhưng không hiểu sao, tôi vẫn tin rằng cậu có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Khi tôi bước đến hỏi, nhân viên nhìn tôi bằng ánh mắt vừa dè chừng vừa quen thuộc, như thể họ đã gặp quá nhiều fangirl đến đây để tìm Cody. Tôi hơi ngượng, nhưng cố giữ bình tĩnh, nói rằng tôi đến trao đổi công việc. Ngay lập tức, họ thả lỏng người và bảo tôi có thể lên lầu chờ nếu muốn. Cody chưa đến, nhưng… biết đâu lát nữa.

Tôi ngồi xuống chiếc bàn tròn gỗ nâu lớn nhất. Quán vắng, chỉ nghe tiếng máy pha cà phê và vài bản nhạc acoustic thích hợp nghe buổi sáng. Tôi ngắm nhìn không gian, lòng đầy hy vọng mơ hồ. Đã lâu rồi tôi mới hồi hộp đến vậy. Không phải hồi hộp vì chờ một người nổi tiếng, mà hồi hộp vì chờ Cody, một người tôi thích từ lâu nhưng chẳng bao giờ dám nói. Giữa lúc chờ đợi, tôi đi loanh quanh. Những món ăn ở đây vừa đẹp vừa dễ thương đến mức tôi muốn chụp lại từng trang trong menu. Một chiếc burger giá hơn một trăm nghìn, trình bày như đồ chơi trong tủ kính. Tôi bật cười một mình vì sự xa xỉ của nó, nhưng cũng thấy nó… đáng yêu giống Cody, có chút ngọt ngào, có chút cao ngạo, và có chút gì đó tôi chẳng thể với tới.

Cody vẫn chưa xuất hiện.

Tôi đành rời quán.

Vài ngày sau, khi tôi gần như đã thuyết phục bản thân rằng chuyện chờ đợi hôm ấy thật ngốc nghếch, thì một điều bất ngờ xảy ra. Cody chủ động nhắn tin cho tôi. Cậu bảo đã nghe nhân viên kể việc tôi đến tìm, và xin lỗi vì hôm đó có việc đột ngột. Tôi chỉ đọc mà tim không ngừng đập mạnh. Thật lạ, chỉ một lời nhắn thôi đã đủ để tâm trạng tôi sáng bừng như đèn đường bật lên vào lúc chạng vạng.

Chúng tôi bắt đầu trò chuyện thường xuyên hơn. Cody không giống hình tượng tôi từng tưởng tượng. Cậu ít nói, đôi khi hơi bối rối trong tin nhắn, đôi khi lại hóm hỉnh đến mức khiến tôi bật cười trong im lặng. Cậu kể về lịch diễn, về những bài hát đang tập, về góc nhìn nhỏ bé của mình trước thế gian rộng lớn. Tôi kể về công việc, về những hôm đi làm trễ giờ, về những buổi chiều ngồi uống trà một mình. Cả hai nói chuyện như thể đã quen nhau từ lâu lắm rồi. Trong khoảng thời gian đó, tôi có cảm giác Cody nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Đặc biệt hơn. Dịu dàng hơn. Và khi cậu hỏi tôi: “Em rảnh không, mình gặp nhau một lát nhé?”, tôi tưởng như giữa ngực mình có một cánh cửa bật mở, nơi ánh nắng tràn vào và soi rọi mọi góc tối trong tôi.

Hôm gặp nhau, Cody xuất hiện đơn giản trong chiếc áo phông trắng và quần jeans. Cậu đứng dựa nhẹ vào lan can tầng hai của quán cà phê lần trước, nơi tôi đã ngồi chờ cậu rất lâu. Khi tôi bước lên, cậu mỉm cười. Nụ cười ấy khiến mặt trời cũng phải ghen tị vì không thể thắp sáng thế gian được nhường ấy.

Chúng tôi nói chuyện hàng giờ liền. Từ âm nhạc, phim ảnh, đến những chuyện vu vơ chẳng ai để ý. Có khoảnh khắc hai đứa đứng gần nhau đến mức tôi nghe được cả hơi thở của Cody. Cậu cúi xuống, rất nhẹ, như sợ tôi sẽ rời đi. Tôi không tránh. Tôi khẽ nhắm mắt.

Và chúng tôi hôn nhau.

Một cái chạm dịu dàng như chạm vào mặt nước.

Một khoảnh khắc khiến tôi nghĩ rằng, có lẽ, Cody xứng đáng với mọi sự đợi chờ.

Nhưng tình cảm thoáng qua luôn có một điểm chung, nó đẹp đến đau lòng và ngắn đến khó tin.

Chỉ vài tuần sau, lịch diễn của Cody dày đặc hơn. Tin nhắn thưa dần. Những buổi hẹn bị dời liên tục. Rồi Cody nói: “Anh bận. Tạm thời không thể gặp em nhiều như trước.”

Câu xin lỗi của cậu nhẹ đến mức tôi chỉ nghe thấy khoảng trống phía sau.

Tôi biết Cody không thuộc về tôi. Cậu thuộc về sân khấu, ánh đèn, những buổi diễn nơi người ta vỗ tay vì giọng hát của cậu. Còn tôi chỉ là một người tình cờ có mặt trong hành trình của cậu và đồng hành trong một đoạn rất ngắn, như chiếc bóng lẹ làng lướt qua mặt tường buổi chiều.

Điều duy nhất khiến tôi buồn không phải vì Cody rời xa, mà vì tôi chưa kịp nói với cậu rằng tôi đã thích cậu từ rất lâu, từ những ngày hai đứa còn là bạn học cũ. Nhưng rồi tôi hiểu, đôi khi không nói ra mới giữ được sự đẹp đẽ cuối cùng. Cody biến thành một cái tên giữa hàng nghìn cái tên tôi từng nhớ, nhưng trong tim tôi, cậu vẫn là một người từng bước vào đời tôi bằng dịu dàng, rồi rời đi bằng khoảng lặng.

Câu chuyện của chúng tôi chỉ đủ dài để trở thành kỷ niệm, và cũng không đủ dài để trở thành điều gì hơn.

Chúng tôi gặp nhau, đã từng chạm vào nhau, rồi mất nhau rất khẽ, như thể chưa từng. Chỉ vậy thôi. Chỉ đủ để mỗi lần đi ngang qua quán cà phê bàn gỗ nâu ấy, tôi vẫn vô thức nhìn lên lầu hai.

Biết đâu một ngày nào đó, Cody sẽ ngồi ở đó, mỉm cười với tôi như lần đầu tiên.

Dù tôi biết, có những người chỉ đến để mình học cách yêu trong im lặng, rồi bước qua nhau thật bình thản.

Và chuông báo thức vang lên. Tôi phải thức dậy rồi.

Trò chuyện

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

2 trò chuyện “Nằm mơ (1): Cody”

  1. Nếu em gặp một người, kiểu như tình cờ cùng trú mưa đi, chỉ đứng cạnh nhau trong 5 phút nhìn mưa, nghe mưa, rồi nhìn nhau rung động trong độ chừng 5 giây thôi nhưng đã cảm thấy yêu và được yêu rồi cả hai rời đi không bao giờ gặp lại nữa. Đó gọi là trúng số độc đắc 2 tỉ.

Lên đầu trang