Còn khoảng 1 tháng nữa là tròn 1 năm tôi dọn đến sống ở cái nhà trọ này. Một cái nhà trọ nằm trong một con hẻm nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Nó có khoảng 25 phòng, chia làm 5 tầng, tính luôn tầng trệt để xe và sân thượng để giặt giũ.… Đọc tiếp “Bến xa quê”
Ông tôi là một người khó tính. Mỗi việc tôi và những đứa em tôi làm luôn phải thật tốt, từ việc nhà như lau dọn và làm bếp cho đến việc học tập và thi cử. Điều này cũng phải thôi, bởi ông từng làm giám đốc của một chi nhánh ngân hàng, sau này ba đời con gái thì hai dì đều nối gót ông.… Đọc tiếp “Ông ngoại”
Nên bắt đầu bài viết này từ đâu? Tôi không biết, và chắc chắn là cái con tiểu cường đang ngồi ngắm tôi trong khi nó trú cơn mưa mùa thu kia cũng không biết. Nhưng chắc cách tốt nhất (và cũng dễ viết một cách cợt nhả nhất) là bắt đầu với những thăng trầm trong cuộc đời học sinh của tôi, khoảng thời gian ổn định và là khoảng thời gian tươi đẹp nhất tính đến bây giờ.… Đọc tiếp “Đêm mưa Hà Nội của một kẻ non nớt”
Ngày 20, hầm tối thui, cuối tuần. Tôi cắt xúc xích ra và rót một ly rượu lưng chừng. Xúc xích chiên khá giòn, lát mỏng và được xịt nước tương, hòa trộn trong chén.
Có những ngày chẳng muốn nói chuyện với ai cả. Những lúc tâm tư tôi lắng lại, chẳng muốn up 1 post nào lên mạng xã hội, chẳng muốn share 1 cái story nào, cũng không muốn nhắn tin cho ai. Đầu óc nặng trĩu, nhưng tôi không mảy may có ý nghĩ chia sẻ với bất cứ ai.… Đọc tiếp “Bình yên là lúc lòng không sầu không vui”
Khi tìm thấy quán ăn đêm và phong cách thiết kế của quán như thế này nó làm mình phần nào nhớ về tuổi thơ, cũng chẳng hiểu sao mà mình lại như thế, nhưng nó là như vậy. Hồi trước gia đình mình không phải quá có điều kiện nhưng tại ba mẹ thương nên cũng cho mình khá nhiều thứ hơn bạn bè ở trong xóm.… Đọc tiếp “Những Thứ Mình Muốn Làm Khi Được Về Tuổi Thơ”
Có những ngày bận rộn trong đời mà nhiều người hay gọi là “chạy đôn, chạy đáo”, “chạy show” hoặc tôi hay gọi với những cái tên là “chiến dịch xyz” hoặc “cuộc chinh phạt zyx” hay đôi khi là “cuộc hành quân yzx”. Hôm thứ sáu rồi, tôi có ra Thủ Thiêm nhìn hoàng hôn, nghe sóng vỗ và nghe mấy bài của The Flob.… Đọc tiếp “Chiến dịch cafe, bia sệt và hoàng hôn Sài Gòn”
Nếu chọn một nơi để xem là thành thị tôi gửi ở đó những niềm thương nỗi nhớ nhiều nhất thì câu trả lời ắt chỉ có một. Sài Gòn. Dù tôi đã sống ở cái xứ đô thành này gần chục năm cuộc đời, ngày ngày hít bụi, chiều chiều nốc bia và đêm đêm bật mấy bài nhạc cũ rê, rũ rích trong căn phòng trọ tồi tàn của cái xứ này.… Đọc tiếp “Đêm phố biển, nhớ Sài Gòn”
Chếch, cũng như mọi lần, ngồi trong lớp học với dáng vẻ của một gã du mục đã quen với việc để đôi chân lấm lem ngoài đất bụi, nhưng giờ đây lại bị xiềng xích trong căn nhà tù gọi là “phòng học”.… Đọc tiếp “Bảy bước tới hè, tám bước lùi xuân”
“Lòng người và lòng người không gắn kết với nhau bằng sự hài hòa, mà trái lại gắn kết với nhau sâu sắc bởi tổn thương và tổn thương. Không có sự dung thứ nào mà ko vương máu trên mặt đất, không có sự chấp nhận nào mà không phải vượt qua những tổn thương, đó chính là căn đế của sự hài hòa đích thực.”… Đọc tiếp “Lychee Martini”
Processed with RNI Films. Preset ‘Agfacolor 40’s Warm’
Như đã có nói trong một bài viết khác về ăn nhạo, hôm nay mình sẽ bàn về chuyện xỉn bê bê và nghe nhạc.
Có nhiều loại xỉn, xỉn quắc cần câu (ngu người quay đơ), xỉn cắm đầu (lì cố gượng đứng lên thì té), xỉn sương sương (ngà ngà lâng lâng), xỉn bét nhè (xỉn mà không chịu đi ngủ cứ nói xàm xàm chọc phá mọi người), xỉn trầm cảm (im re nhớ chiện buồn rồi khóc), xỉn kích động (la lối nhảy nhót), xỉn tỉnh thức (bắt đầu chém gió về triết học tôn giáo), xỉn vị nhân sinh (xỉn xong xạo xạo đi dọn nhà làm đổ bể từa lưa… ).… Đọc tiếp “Xỉn bê bê và nghe nhạc.”