Chuyện ăn

Cô bán bún

Vội đi, bỏ đôi gánh bún. Ai xào bây giờ cô ơi!

“Răng con cũng trắng đều nè chú” Mỗi lần nghĩ tới Cần Thơ, tui lại nhớ con bé nói câu này. Hay chính xác hơn tui bắt đầu nhớ Cần Thơ theo cách đó từ lúc lên Sài Gòn. Một ngày trưa trờ trưa trật, hơi nóng đường Trần Văn Hoài bốc lên hầm hập giữa cái lạnh mang mác chớm xuân khiến người ta có cảm giác đang hấp bánh bao trong phòng máy lạnh.… Đọc tiếp “Vội đi, bỏ đôi gánh bún. Ai xào bây giờ cô ơi!”

Tạm lánh

Đáng lẻ hôm nay mình ra đây để viết mấy bài dài dài, ngầu ngầu, sầu sầu. Nhưng mà lười quá nên mình ngồi mở album 26 Individualism của Tùng ra nghe cho kì hết và đầu thì nghĩ miên man. Nghe hết album rồi không hiểu sau mình lại mở tiếp Always Remember Us This Way là cho nó loop nãy giờ.… Đọc tiếp “Tạm lánh”

Không biết ăn gì, “làm bát phở nhỉ ?”.

Đó là câu tôi hay nói mỗi khi phải quyết định ăn món gì mỗi khi có hẹn với bạn bè vì món này có người ăn người chưa, món nọ có người khen người chê, người này không ăn được a, người kia không ăn được b, vân vân và mây mây,…

Nhưng mà cứ chỉ cần bảo đi ăn phở thôi là chúng nó cũng sẽ gật gù đồng ý, vì nó là một lựa chọn quá đỗi là an toàn, một bát phở, 1 đĩa quẩy, thêm cốc trà đá, vậy là có một bữa ăn ngon và rẻ, xì xụp bát phở với nước dùng thơm phức, thịt bò mềm ngọt, thêm cái quẩy giòn tan và tráng miệng với ngụm trà đá, nếu ăn vào một buổi tối mùa đông lạnh buốt thì thật sự còn gì tuyệt vời hơn nữa ?… Đọc tiếp “Không biết ăn gì, “làm bát phở nhỉ ?”.”

Lại là lẩu nhưng say mèm

Vâng, lại là lẩu, chúng ta biết bao nhiêu khoảng thời gian cứ tụ tập với nhau thì tất cả những người có tâm hồn ăn uống sẽ nghĩ đến một cái nồi ở giữa với khói nghi ngút và những cái đĩa của thịt bò, thịt thăn, nấm,… Lần này, địa điểm ăn lẩu của tôi là ở một nhà hàng cách xa vài con phố với vị trí câu lạc bộ (CLB) tập võ Karate của tôi đang tập, và đây là dịp tổ chức kỉ niệm 11 năm thành lập của CLB.… Đọc tiếp “Lại là lẩu nhưng say mèm”

Khi nỗi đau dừng lại

Sợ phiền anh em vì những bài như vầy vào lúc này lắm. Nhưng thiệt mình những lúc này mình thương và quý cái quán này của anh Đăng cùng anh em kinh khủng. Thay vì ở bên xứ người phải tò mò đi vô một cái hẻm nào đó thì ở đây, lúc này từ cái máy tình cũ mình ngồi được vô một cái bàn bia tĩnh lặng mà gõ đôi ba câu từ lung tung như vầy.… Đọc tiếp “Khi nỗi đau dừng lại”

Nấu ăn trong VR

Công nghệ VR đã không còn quá xa lạ với thế giới hiện đại nữa, khi mà mọi người giờ đây ít nhiều đã trải nghiệm nó, với những người có tài chính thì việc sử dụng nó thường xuyên là điều dễ hiểu, và đương nhiên có rất nhiều ứng dụng với VR, mà thường thì chúng ta hay nói đến game hơn, như Beat Saber, Half-Life: Alyx, hay VR Chat và Cooking Simulator.… Đọc tiếp “Nấu ăn trong VR”

Chiều tà thứ Bảy

Hồi chiều này tui đi châm cứu. Có một ông trong phòng khám ngồi nói chuyện suốt từ đầu buổi đến cuối buổi. Tui nằm đó với những cây kim ghim vào người cùng dòng điện lăn tăn trên da thịt. Tiếng quạt gió thổi ù ù. Tiếng ông già xa lạ nói chuyện ồ ồ.… Đọc tiếp “Chiều tà thứ Bảy”

Lên đầu trang