Chữ

Nhậu #3 – Để anh, để anh

Muốn biết đời sống như thế nào thì cứ vô quán nhậu ngồi, từ những quán bình dân cho tới nhà hàng. Vô ngồi một hồi câu chuyện nó tự mò tới. Hôm nay nói sơ chuyện tính tiền.

Nhiều khi đang ngồi nhậu là nhiều người phải tính tiền rồi, thời buổi khó làm ăn, nhìn một chầu nhậu mà mấy đứa làm ăn được hơn mình nó kêu toàn món theo thời giá, cá mú câu, tôm mới bắt, mực mắt còn chớp chớp là thấy cũng bộn.… Đọc tiếp “Nhậu #3 – Để anh, để anh”

Nhậu #2 – Làm biếng

Mình là thằng làm biếng hạng nhì thế giới, làm biếng đi mua nước đá, làm giấy tờ, khiêng cái thùng từ chỗ này tới chỗ kia. Tối hôm qua nằm mơ thấy mua được một chiếc mô tô xịn giá cả triệu đô, leo lên ngồi chạy thử, đang vui tự nhiên nhớ lại phải đi thi bằng lái phân khối lớn, rồi đi nhậu lo nồng độ cồn, rồi đi làm lại giấy tờ, rồi mỗi lần dắt xe nặng muốn chết thì mình đem đi bán luôn, mình nói với người mua, lỗ 20% tao cũng bán.… Đọc tiếp “Nhậu #2 – Làm biếng”

Nhậu #1 – Ngày 3 cử

Định nói về chuyện này cũng lâu rồi mà làm biếng lắm, nhưng thôi nhân dịp đang ế, mình cố gắng thử coi sao.

Ở Việt Nam ngồi nhậu một mình đã hiếm, ngồi nhậu một mình trong mười mấy năm càng hiếm, mà ngồi một mình trong mười mấy năm mỗi ngày gần như lúc nào cũng đủ 3 cử, thì chỉ có thể là không có công ăn việc làm, hoặc đã về hưu.… Đọc tiếp “Nhậu #1 – Ngày 3 cử”

Xây nhà #2 – Dại

Cọng dây điện trong hình mình phải tự mua đâu đó tám trăm ngàn, như đã nói ở phần 1, nhà mình xây ở một nơi hẻo lánh. Một nhà thơ từng nói ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Nhưng mình dại quá, cả khu đèn đường có vài ba cây, điện phải tự mua mắc vô, internet thì những nhà cung cấp lớn chưa đi dây tới, mỗi sáng đổ rác phải đạp xe mấy trăm mét tới chỗ tập kết, chợ búa cách đó năm cây số.… Đọc tiếp “Xây nhà #2 – Dại”

Xây nhà #1 – Tạm yên tâm

Hy vọng là sắp xong cái nhà rồi, tính ra cũng phải gần hai năm, vật lộn với bạn cò đất, vật lộn với anh xây dựng. Vui vẻ đi chọn gạch. Giờ cái nhà có điện nước, có cửa, vô ở được. Không sơn phết gì cho đỡ tốn.

Hài lòng nhất ở hai chỗ:

Căn phòng ngủ của mình gọn gàng sạch sẽ không có cái gì hết ngoài một thùng cạc tông để ổ điện, đèn pin và vài món thiết yếu.… Đọc tiếp “Xây nhà #1 – Tạm yên tâm”

Chuyện có thật #1

1

Du Kỳ nợ tiền điện gần 3 triệu, cả tuần nay mỗi khi có tiếng xe ở đầu hẻm là nó thấp thỏm, nhà (thuê) ở cuối hẻm, ngay căn cuối cùng, nên mỗi lần nghe động cơ xe cứ rõ dần là tim nó đập thình thịch, vì sợ nhận giấy báo cắt điện.… Đọc tiếp “Chuyện có thật #1”

Căn phòng tối

Lý do tôi sắp sửa đi chầu Diêm Vương, là một câu chuyện tương đối dài. Cách đây chừng mươi phút, một viên đạn nữa lại đi xuyên qua người tôi. Nhưng lần này, may sao, người bóp cò không phải cô Mây. Lần này, kẻ thủ ác, là một tay sát thủ, cũng trong tổ đội Gọi Hồn.… Đọc tiếp “Căn phòng tối”

Lá #2 – Chút xíu về sự chết

Ba từng viết một câu chuyện về một nhóm bạn, có tên là Hội Tinh Hoa, toàn những người lớn tuổi, giàu có và trí thức hết. nhóm bạn ngồi chung một bàn, nhâm nhi trò chuyện vui vẻ cho tới khi ba tới đặt một viên tiên đơn duy nhất lên bàn, viên thuốc trường sinh bất tử, thế là cả nhóm bạn cấu xé, giành giật cho bằng được, đoạn kết của câu chuyện ba cho cả hội đó chết hết

Sau này theo ba, theo ba thôi nghe, con không cần phải tìm đọc quá nhiều sách về vấn đề này đâu, giải thoát, niết bàn, cứu rỗi, tất cả những thứ đó nếu con muốn con đọc một vài cuốn được rồi, không có bao nhiêu người thực sự lĩnh ngộ được đâu.… Đọc tiếp “Lá #2 – Chút xíu về sự chết”

Lá #1 – Quá là bình thường

Sau này lớn lên Yên Mây mà có khoái nghe nhạc, mình có khi chỉ cần gửi mấy cái mảnh này mình viết cho nó coi, là, hồi ba tuổi mới lớn dĩ nhiên cũng như nhiều người đồng trang lứa, cũng coi nhạc hay những thú chơi khác một phần như chỗ để thể hiện bản thân, hồi đó mấy thằng bạn ba chỉ nghe Làn Sóng Xanh mà ba đã mò nghe một đống nhạc Rock rồi, ba thấy mình oai lắm, tự coi mình là tinh hoa đó.… Đọc tiếp “Lá #1 – Quá là bình thường”

Tại mày nhưng do tao

Hồi sáng này lúc dắt xe chuẩn bị đi mua cà phê thì phát hiện con tắc kè bông nó dính cái bẫy keo dán chuột của mình. Trong đầu mình bắt đầu hiện lên suy nghĩ, là mày ngu chạy vô đó chi? Rồi, mày tiêu rồi con ơi! Xong hết, mình bắt đầu nghĩ tới những việc tiếp theo cho nó, thông thường thì những con mình ít quan tâm hơn như gián, ruồi vân vân và vân vân thì mình để vậy, tự sinh tự diệt, nhưng một số con như chim, chuột thì mình trấn nước nó đặng nó bớt đau khổ.… Đọc tiếp “Tại mày nhưng do tao”

100820231019

Mình hay bị nổi da gà với một ông trên facebook, ổng không có lỗi gì hết, chỉ là ổng hay mặc quần jeans ra đường khi trời nắng đổ lửa. Lúc đó mình tưởng tượng bản thân cũng đang mặc cái quần jeans đó, dưới khớp gối mình mồ hôi chảy ra sẽ nóng nực và khó chịu như thế nào.… Đọc tiếp “100820231019”

Lên đầu trang