Chữ

Playboy Ninh Kiều

Ngày nhỏ mình thuộc dạng công tử bột mà bột nhiều đến mức có thể cung cấp cho các chi nhánh Tour Les Jours trên khắp cả nước. Đến lớp 8/9 mình mới biết đạp xe, mình biết chạy honda năm 24 tuổi. Về xe cộ mình không quan tâm lắm, bây giờ cuộc sống đỡ hơn rồi thì chuyển sang đi taxi luôn cho nhanh.… Đọc tiếp “Playboy Ninh Kiều”

Màu xanh

Ở nhà việc mở nhạc là lãnh địa riêng của mình, nó kiểu bất khả xâm phạm. Buổi sáng mình muốn mở nhạc gì cho cả nhà nghe cũng được, buổi tối cả nhà ngủ mình mở nhạc nền guitar cũng được, piano cũng được luôn. Nhưng mà mình làm vai trò DJ rõ nét nhất là lúc cả nhà ăn tối.… Đọc tiếp “Màu xanh”

Một buổi sáng tiêu chuẩn

Một buổi sáng tiêu chuẩn của mình là ăn một tô phở rồi ghé quán cà phê gần nhà ngồi mình ênh trong tầm 30 phút trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Bước vô quán để 25k lên bàn rồi kiếm chỗ ngồi quen thuộc. Mình cũng giống Pun Pun, khoái ngồi mấy quán vắng, một sở thích thật đê hèn và vô lương tâm.… Đọc tiếp “Một buổi sáng tiêu chuẩn”

Ớt có dày không ?

Mình là một người khá bừa bộn và xuề xoà nhưng trong một số chuyện như sắp icon trên điện thoại hay ăn uống mình lại khá kỹ tính. Kỹ tính nhưng không khó chịu. Mấy quán ăn mình hay ghé phải sạch, sạch kiểu không có khăn giấy vò vứt dưới chân bàn, trên bàn không có vết loang nước và mình không phải ngồi với người lạ khi ăn.… Đọc tiếp “Ớt có dày không ?”

Ngồi bên cửa sổ khi chưa có cửa sổ

Thời PC mới vào Việt Nam, năm mấy tôi không còn nhớ rõ, nhưng chỉ chừng một hai năm sau đó ba mẹ tôi một hôm đã dắt thằng con trai đến gặp một người Thầy, hồi đó gọi là thầy “dạy vi tính”. Tôi còn nhớ, “trung tâm” của thầy nằm ở tầng cao nhất khu nhà, nó là một tầng mái vòm với nhiều cửa sổ, thời mà PC vẫn chưa có “cửa sổ”, chưa 3.1, chưa 95.… Đọc tiếp “Ngồi bên cửa sổ khi chưa có cửa sổ”

Vỗ vai

Quán cơm bình dân mình hay ghé có cặp vợ chồng vui tính, bà vợ mang ớt bằm ra là đòi tính tiền 10k/chén còn ông chồng thì suốt ngày vừa bưng bê đồ ăn vừa ngắm nghía chỉnh chỉnh dàn âm thanh của ổng, đặt ngay trong quán, mấy cái loa bose và âm ly đời cũ thời mình còn nhỏ xíu người ta hay xài.… Đọc tiếp “Vỗ vai”

Phú Quốc

Mấy hôm nay mang con bàn phím cơ về nhà lâu rồi mà chưa dám động đến, vì chưa cắt móng tay. Cứ lần lựa mãi, móng tay dài gõ lên những bàn phím như thế thì uổng, mới mang về, gõ hú họa thì kỷ niệm đầu nó không hay.… Đọc tiếp “Phú Quốc”

Chân sáo

Ở quán bia quen xưa mình hay ghé có một cô phụ bếp cổ hay đi làm bằng ván trượt, đang ngồi nhâm nhi thấy nàng vào ca chiều mình cũng hay nán lại nhìn, gần như lúc nào cổ cũng đang cười, lâu lâu thấy cánh tay dán hình xăm, lâu lâu mặc áo Metallica, mình hay ngồi ngay góc quán nhìn ra đường nên thường xuyên thấy cô này ra vô mua thêm đồ ăn cho khách, có bữa vừa cầm bọc bánh mì vừa nhảy chân sáo qua đường, yêu đời số một.… Đọc tiếp “Chân sáo”

Liên Phần Một

Hồi còn đi làm lập trình viên ở khu Tân Thuận quận 7, mỗi sáng trước khi vào công ty tôi hay ghé quán phở gần đó để lót dạ, nói là quán chứ nó cũng không đến mức đó, chỉ là một chiếc xe phở và vài bộ bàn ghế đơn giản vậy thôi, tôi thích quán là vì thịt bò lúc nào cũng tươi, thơm và béo.… Đọc tiếp “Liên Phần Một”

Tình fine

Có cô giáo mầm non kia mình có add trên Zalo, cổ hay đăng mấy câu chuyện buồn kiểu, khi nào gặp lại anh, tình rồi có phai. Có cặp vợ chồng cách nhà mấy căn, hiền lành, dạy đứa con rất ngoan, khởi nghiệp ngay năm khó khăn nên vắng khách, ngày nào sáng ra lục đục mở cửa tiệm xong là hai vợ chồng mỗi người một cái điện thoại rồi dán mắt vào đó từ sáng tới chiều tối, thời gian đầu còn ngồi kiên nhẫn tới 8h tối mới đóng cửa, sau này cứ 6h là tắt đèn tối thui, đi mất hút.… Đọc tiếp “Tình fine”

Lên đầu trang