Cơm mèo

Cô gái rời khỏi quán khi còn dở dang chén cơm mèo. Con mèo nhỏ đến quán ăn cơm.
*Tiêu đề này từng là “Vừa xem livestream, vừa uống trà tắc”

Thật ra mình rất thích mua một cái gì đó để uống vào buổi tối. Vừa online, chơi game, hay xem video các idol tập nhảy thì mình luôn thích có một món nước gì đó kế bên. Cảm giác đó thật sự rất thú vị, chỉ cần đưa tay ra là chuẩn bị cảm nhận được sự ngọt mát của món nước đó.… Đọc tiếp “Vừa xem livestream vừa nghe admin dizz”
Hihi, trong lúc admin đang “alright, tao khoái Phú Quốc dữ lắm luôn… mốt em rảnh giờ nào?…” thì tui phát hiện được vài cái hay của quán ăn đêm này.
Một là nó chậm. Cái bài tui viết ông Đăng Bông vô comment hỏi cái này cái kia, tui reply lại, rồi ổng nói “làm gì dữ dậy”.… Đọc tiếp “Thiệt luôn á!”

Lai Rai Chén Rượu.
” Ta đem trái đất ngâm thành rượu,
Ta lấy càng khôn nhắm thế mồi.
Ước chi gặp được người tri kỷ,
Đây rượu đây mồi nhậu chút chơi… “
Bốn câu trên là của ai hông rõ mà hay hết biết. Bốn câu mà nó tóm được hết ý nghĩa của việc ăn nhậu: đồ ăn, rượu ngon, thế gian, và bạn bè.… Đọc tiếp “Lai rai chén rượu.”

Không chỉ tôi mà có thể với nhiều người sẽ có cái gọi là món ăn sáng sau một đêm say. Cái món mà có khi ta ăn nó như bao món ngày thường, bỏ vào bụng để xua đi cơn đói. Nhưng sau một đêm say, sáng ra bụng thấy cồn cào, cổ họng thiếu nước, đầu còn quay quay.… Đọc tiếp “Bánh ướt sau cơn say xỉn”
Một buổi sáng tiêu chuẩn của mình là ăn một tô phở rồi ghé quán cà phê gần nhà ngồi mình ênh trong tầm 30 phút trước khi bắt đầu một ngày làm việc. Bước vô quán để 25k lên bàn rồi kiếm chỗ ngồi quen thuộc. Mình cũng giống Pun Pun, khoái ngồi mấy quán vắng, một sở thích thật đê hèn và vô lương tâm.… Đọc tiếp “Một buổi sáng tiêu chuẩn”
Tui không có nói cái quán ăn đêm này vắng, mặc dù hiện tại nó như vậy thiệt. Tiêu đề bài viết là một tiêu chí ưu tiên khi tui lựa quán cafe “ruột” để ngồi. Hơi kỳ. Có khi ngồi vài tiếng hoặc có khi vừa đặt đít xuống chưa nóng thì đứng lên đi ngay.… Đọc tiếp “Quán này có vẻ vắng”
17h, tan làm, dắt xe khỏi bãi và nổ máy trở về phòng trọ như mọi ngày. Bánh xe lướt nhẹ nhàng, bỏ lại phía sau những căn nhà, những hàng quán dọc 2 bên đường. Vẫn như mọi khi, trong đầu văng vẳng câu hỏi: “Tối nay ăn gì nhỉ?”.… Đọc tiếp “Mì gói”
Mình là một người khá bừa bộn và xuề xoà nhưng trong một số chuyện như sắp icon trên điện thoại hay ăn uống mình lại khá kỹ tính. Kỹ tính nhưng không khó chịu. Mấy quán ăn mình hay ghé phải sạch, sạch kiểu không có khăn giấy vò vứt dưới chân bàn, trên bàn không có vết loang nước và mình không phải ngồi với người lạ khi ăn.… Đọc tiếp “Ớt có dày không ?”
Quán ăn đêm. Đây là một manga nổi tiếng của Nhật bản. Thứ hàm xúc trong quán ăn đêm là chuyện đời thường đến từ mọi giai tầng, giới tính, lứa tuổi, nghề nghiệp khác nhau. Điểm đặc biệt đi kèm với đó những món ăn và người nấu chúng “Bậc thầy”.… Đọc tiếp “Bài viết thứ nhất”
Thời PC mới vào Việt Nam, năm mấy tôi không còn nhớ rõ, nhưng chỉ chừng một hai năm sau đó ba mẹ tôi một hôm đã dắt thằng con trai đến gặp một người Thầy, hồi đó gọi là thầy “dạy vi tính”. Tôi còn nhớ, “trung tâm” của thầy nằm ở tầng cao nhất khu nhà, nó là một tầng mái vòm với nhiều cửa sổ, thời mà PC vẫn chưa có “cửa sổ”, chưa 3.1, chưa 95.… Đọc tiếp “Ngồi bên cửa sổ khi chưa có cửa sổ”