Ăn bim bim

Đã lớn tướng, nặng hơn 80 kg rồi nhưng tôi vẫn thích ăn vặt. Hồi bé thì tôi dám chắc có rất nhiều anh em vòi tiền ba mẹ đi mua đồ chơi hay bim bim, và tôi cũng chẳng phải ngoại lệ khi mà mỗi lần đi học về tôi lại được ba mua cho một gói bim bim, và vị tôi hay chọn nhất là INDO ChipS!,… Đọc tiếp “Ăn bim bim”

Bít-Tất 3 tiếng.

Processed with RNI Films. Preset ‘Agfacolor 50’s’

Show “Nhậu Cùng Admin”. 

TẬP 1: BÍT-TẤT 3 TIẾNG. KHÁCH MỜI: KHANG. 

Quéo cờm tu Quán Ăn Đêm Tí Vì! Đây là Khang còn ngồi kia là Admin Đăng Bôngggg!!!! 

Lần đầu tiên hẹn hò ảnh chọn cái quán old-skool dữ dội, đúng ngay kiểu tui thích: lâu đời, có lớp khách riêng đặc trưng, ngon, và “dị”.… Đọc tiếp “Bít-Tất 3 tiếng.”

Playboy Ninh Kiều

Ngày nhỏ mình thuộc dạng công tử bột mà bột nhiều đến mức có thể cung cấp cho các chi nhánh Tour Les Jours trên khắp cả nước. Đến lớp 8/9 mình mới biết đạp xe, mình biết chạy honda năm 24 tuổi. Về xe cộ mình không quan tâm lắm, bây giờ cuộc sống đỡ hơn rồi thì chuyển sang đi taxi luôn cho nhanh.… Đọc tiếp “Playboy Ninh Kiều”

Màu xanh

Ở nhà việc mở nhạc là lãnh địa riêng của mình, nó kiểu bất khả xâm phạm. Buổi sáng mình muốn mở nhạc gì cho cả nhà nghe cũng được, buổi tối cả nhà ngủ mình mở nhạc nền guitar cũng được, piano cũng được luôn. Nhưng mà mình làm vai trò DJ rõ nét nhất là lúc cả nhà ăn tối.… Đọc tiếp “Màu xanh”

Đi lượn một mình: từ 50k đi net thành 50k xăng để vi vu quanh thủ đô.

Chào các ông/anh/em (xin phép xưng tôi từ giờ cho dễ nói), sau nhiều lần lười như con hủi thì cuối cùng vào lúc 2h sáng này, tôi cũng bắt đầu viết được ra những dòng tâm sự đầu tiên về cái thói quen nghe thì rất nghệ sĩ nhưng thật ra lại vô cùng dẩm dớ của tôi – đi lượn (hoặc nói thẳng là đi chơi một mình :).… Đọc tiếp “Đi lượn một mình: từ 50k đi net thành 50k xăng để vi vu quanh thủ đô.”

Ăn lẩu mừng sinh nhật

Sinh nhật nào của một người nhà tôi cũng thế, sẽ luôn là một buổi ăn lẩu, không lẩu hải sản thì cũng là lẩu gà, lẩu bò, ăn bao nhiêu là rau, là nấm, là thịt. Nhưng rồi hôm nay ngoại tôi chuyển sang thể loại lẩu nướng. Tôi biết nó, nhưng không nghĩ là buổi lẩu này lại chơi lớn đến vậy.… Đọc tiếp “Ăn lẩu mừng sinh nhật”

Động cơ cơm nguội

Giờ lên thành phố lớn, cuộc sống bộn bề phát triển đi đâu cũng hút nửa tấn “khói bụi”. Ấy vậy mà thi thoảng mới thấy vài con xe đạp chạy ngang dọc trong tầm mắt. Tui nghiện đạp xe. Nó đơn giản, rẻ, không khói bụi mà lại vô cùng tiện.… Đọc tiếp “Động cơ cơm nguội”

The Flob vào lúc ba giờ sáng

Đây không phải một bài viết gì đó quá đặc biệt và có thể làm phiền anh em. Nên chỉ gõ đôi dòng thôi. Sau đôi ly bia ở Pasteur Street, lượn vào vòng Sài Gòn và ngã lưng ở phòng ngủ lúc một giờ. Ba giờ sáng, tôi bật dậy, đầu hơi quay và mơ hồ, kiếm đại trong máy nghe nhạc một cái gì đó để nghe và tôi mở bừa Mấy Khi của The Flob.… Đọc tiếp “The Flob vào lúc ba giờ sáng”

Để trứng cuốn đi

Đó là một quán bánh cuốn nóng nhỏ nằm ngay trên vỉa hè của một tiệm trông chừng là bán phụ kiện điện thoại, nhưng có treo bảng bán cả bảo hiểm các loại. Ngay sát bên quán là hàng đồ chơi trẻ con, treo lủng lẳng mấy con diều hình người dơi người nhện trông hết sức kệch cỡm.… Đọc tiếp “Để trứng cuốn đi”

Lên đầu trang