Hết cả hồn

Sáng hôm qua thức dậy, tui đeo kính và lướt lướt trên các group zalo như một nghi thức buổi sáng. Thói quen xấu khó bỏ. Vì trong kỳ làm việc luân phiên nên tui thức trễ hơn bình thường. Mọi người trong group phòng đã xôn xao công việc thì tui vẫn lơ mơ ngáp dài.… Đọc tiếp “Hết cả hồn”

Nhật ký hầm 123 (p3)

Ngày 7: Tôi vẫn yêu nơi này lắm

Nay đã là một nửa chặng đường trong hầm của tôi rồi. Sau một ngày chỉ ăn đống bánh mì mà ngày mai sẽ hết hạn. Tôi bấm bụng lấy thêm ra một ly mỳ để ăn đồng thời khui luôn chai rượu mà tôi đã vớ được trong lúc gom hàng.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p3)”

Chuyện máy nghe nhạc

Cái máy nghe nhạc đầu tiên của tui là iPod nano gen 4. Ẻm cũng là cái cuối cùng. Một buổi chiều lớp 11, tui đi học về thì thấy em ấy nằm lặng lẽ trên bàn vi tính, thân thể gọn gàng với màu xanh chuối nổi bật trong hộp mica trong suốt.… Đọc tiếp “Chuyện máy nghe nhạc”

Nhật ký hầm 123 (p2)

Ngày 3: Những ánh đèn chớp nháy trong đêm

Đêm nay là đêm chủ nhật đầu trong hầm, mọi thứ vẫn bình thường. Có lẻ vẫn chưa đến cái đoạn “bất thường”, nên cứ bình thường ngày nào, ta vui ngày đó, nghĩ chi nhiều. Các bạn nếu có đọc qua bài trước chắc có nhớ cái loa rè rè của tôi.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p2)”

Bác sĩ Đào Phú

Bác sỹ Phú là người ở quê tôi. Năm tôi học cấp 1, ông mở một phòng khám sâu trong hẻm, không biển hiệu, không đèn led chạy chữ hào nhoáng mà chỉ vỏn vẹn vài dòng đề-can giấy màu dán lên: “Bác sỹ Đào Phú”. Nhưng điều kỳ lạ là sau từng ấy năm, phòng khám không đón tiếp những bệnh nhân già nhom, ốm yếu mà các trai tráng, học sinh lũ lượt kéo đến để “khám bệnh”.… Đọc tiếp “Bác sĩ Đào Phú”

Nhật ký hầm 123

Ngày 1: Một căn hầm đâu đó ở Sài Gòn.

Hôm nay, đô thành rơi vào cơn ngủ đông giữa lúc cuối hạ. Mọi thứ xung quang im lìm đến kỳ lạ. Tôi thật không thể nhìn rõ bầu trời những ngày này thế nào, tôi chỉ có một cái cửa số duy nhất trong căng hầm của mình.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123”

Cuối cùng cũng xong

Cuối cùng cũng đi đến trang cuối cùng của Tam Thể.

Lâu lắm rồi mới cầm quyển truyện giấy mà ngấu nghiến từng trang liên tục, đến mức quên ăn quên ngủ, như thế.

Bây giờ thì xả hơi ra để tâm hồn trôi theo vũ trụ này thôi.

“Em Cub”

Mình có 1 chiếc Super Cub. Mình gọi là Em xưng Sim. Tính đúng ra xe cub lớn tuổi hơn, nhưng nếu gọi bằng bác/chú/cô/anh/chị thì thành ra phân biệt giới tính, còn gọi “Em” thì không. Với mình Em Cub cứ như tên riêng, kiểu Cub tên là Em. Google mới biết cub là viết tắt của Cheap Urban Bike.… Đọc tiếp ““Em Cub””

Rượu thịt chỉ là nhất thời thôi

Thỉnh thoảng lúc ngồi uống bia tôi hay tưởng tượng mình đang chiến đấu chống lại người ngoài hành tinh, địa điểm là ở nhà bà ngoại tôi, lý do là bọn người ngoài hành tinh muốn chiếm lấy hầm rượu của ông cố ngoại của ông ngoại của ông ngoại tôi, cái ngày ông bắt đầu chưng cất bình rượu đầu tiên thì ở một hành tinh xa xôi cách trái đất vài năm ánh sáng người ta trông thấy, rồi họ tổ chức hội họp nhiều ngày trời trước khi đưa ra quyết định sẽ cử một phi đội đến.… Đọc tiếp “Rượu thịt chỉ là nhất thời thôi”

Lên đầu trang