Lẩu Mắm.


Có một kì, một anh trai nào đó ở một nơi nào đó khác miền Tây, nói món lẩu mắm miền Tây vừa thúi vừa dơ ăn kì cục. Vâng! Tui đọc thì đọc vậy thôi, thấy dân tình chửi quá trời, mà tui cũng kệ. Tui nhớ nồi lẩu mắm của mẹ.… Đọc tiếp “Lẩu Mắm.”

Cô Nhinh Underrated

Tôi thấy ngày nay nhiều người nghe nhạc lợi dụng từ Ăn đờ rết/ Âu vờ rết nhiều một cách đáng sợ. Người ta thậm chí còn mù quáng, xỉa xói, ghét nhau chỉ vì không phân biệt nổi với popular/unpopular với trường phái ăn đờ rết ở trên. Tựu chung sự lan man lại thì tôi xin phép được lạm dụng nó một lần nữa.… Đọc tiếp “Cô Nhinh Underrated”

Cà phê và giấc mơ ban ngày với cô hàng nước.

Hôm nay bạn đã uống cà phê chưa? 

Tui đảm bảo, hỏi câu này thì người nghe sẽ hiện ra trong đầu không chỉ là “rồi” hay “chưa”. Mà sẽ là ” uống nguyên ly cà phê đen không đường hồi sáng rồi”, hoặc “hôm nay bận quá chưa kịp luôn”, “ghiền mấy ngày mà cà phê nhà hết rồi thèm quá” … Hoặc thậm chí là “em uống không được, tim đập mạnh… “.… Đọc tiếp “Cà phê và giấc mơ ban ngày với cô hàng nước.”

Nhật ký hầm 123 (p12)

Ngày 76: Phê thuốc tự nhiên

Thứ sáu, làm task bí quá, tôi bị rơi vào trạng thái phê thuốc một cách tự nhiên. Hồi xưa chơi Far Cry 4, có hai khứa NPC là Yogi và Reggie. Thằng main hay ghé vào láng của hai khứa đó và phê thuốc, trong mấy chuyến trip khứa main hay cầm súng bắn bùm chéo vào màn hình ngập ngụa màu.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p12)”

Nhật ký hầm 123 (p11)

Ngày 75: Bia tươi 152A, bến quê của tôi

Nãy đọc thấy từ khóa Bến Quê, thích quá nên lật đật đi bê bài viết cũ rích này đem lên. Hy vọng sau đợt này cái quán vẫn tồn tại.

Đã lâu lắm rồi tôi không viết cái gì nửa, hôm nay tự nhiên rãnh rỗi nên ngồi trước máy tính gõ vài dòng kể về đời sống ăn nhậu tai hại của mình.… Đọc tiếp “Nhật ký hầm 123 (p11)”

Xưng tội

Thời học sinh, tôi là một tên vô đạo. Sau khi tốt nghiệp, thì tôi vô đạo. Tên thánh của tôi là Paulo. Tôi không đi nhà thờ, mỗi năm tôi đến nhà thờ, nếu có, chỉ vài ba lần. Và mỗi khi đến tôi cũng không vào làm Lễ, tôi chỉ tản bộ bên ngoài hóng gió, tôi tìm những khu ghế đá vắng vẻ, để ngồi nghĩ ngợi.… Đọc tiếp “Xưng tội”

Ly thứ mười

Ly thứ mười. Bọn tôi say hết cả. Thằng Vinh, đang rờ rờ ly bia, thoắt cái, nó quay ra hỏi. Chuyện bồ bịch của mày sao, Đăng? Như có hẹn trước, đùng một cái, bọn nó tỏ ra rất quan tâm. Thằng Duy nói, ừ, phải rồi, từ đợt con Trang bánh pía tới giờ, chưa có thông tin gì về chuyện gái gú của mày.… Đọc tiếp “Ly thứ mười”

Bến xa quê

Còn khoảng 1 tháng nữa là tròn 1 năm tôi dọn đến sống ở cái nhà trọ này. Một cái nhà trọ nằm trong một con hẻm nhỏ giữa lòng Sài Gòn. Nó có khoảng 25 phòng, chia làm 5 tầng, tính luôn tầng trệt để xe và sân thượng để giặt giũ.… Đọc tiếp “Bến xa quê”

Trung Thu?!

Một ngày lúc bé, chị mình từng bảo điều ước nên cất kỹ, nói ra sẽ (có thể) hết thiêng. Mình vẫn nghĩ về việc đó đến giờ. Phần khác mình hay lấn cấn với những điều ước, nghĩa là không biết nên ước gì, ước điều này thì cái gì mới là cội nguồn của nó, rồi sẽ dẫn đến đâu.… Đọc tiếp “Trung Thu?!”

Ông ngoại

Ông tôi là một người khó tính. Mỗi việc tôi và những đứa em tôi làm luôn phải thật tốt, từ việc nhà như lau dọn và làm bếp cho đến việc học tập và thi cử. Điều này cũng phải thôi, bởi ông từng làm giám đốc của một chi nhánh ngân hàng, sau này ba đời con gái thì hai dì đều nối gót ông.… Đọc tiếp “Ông ngoại”

Lên đầu trang