Một chớp mắt

Cầm đàn lên như phản xạ tự nhiên các ngón tay chụp ngay Sol trưởng, tay còn lại tự nhiên vuốt sáu dây, vừa xong, hai ngón bên này dời xuống dòng thứ hai và thứ ba.

Có những cái đã ở bên mình như một phần không tách rời, nó chỉ lẩn khuất đâu đó chờ ngày tao ngộ, phủi bụi và lại ngồi với nhau như tri kỉ.

Mỗi người cần một liều thuốc khác nhau. Tâm trí này không chữa được bằng cách ngồi trong viện tâm thần. Tôi cần sự im lặng và khi muốn trò chuyện cùng ai đó tôi chọn em, là em, cô ả hay đứng trong góc nhà dưới màn đêm không rõ hình thù, không lời nói, không lời hứa, không kỳ vọng. Chỉ một giai điệu này, là em, là những giai điệu.

Chỉ có một điều làm tôi tin loài người biết làm phép, đó là âm nhạc. Âm nhạc là phép, hay chí ít, nó là liều thuốc dành cho tôi.

Nhiều năm chưa cầm cây đàn đến khi ôm vào lòng tôi lại chọn vị trí những ngón tay y như cũ thay vì bất cứ đống hợp âm buồn rầu khác. Tôi tự nhận ra một chuyện, cái thằng hay ngồi nhậu một mình này đôi mắt chưa đến nỗi vô hồn. Chưa tới mức đem chôn. Đêm qua ngồi xét kỹ, tâm sự với cô ả một hồi lâu thì phát hiện cùng lắm người nó chỉ đầy băng dán cá nhân, tháo ra vài chỗ đã lành, vài chỗ mang sẹo, nhưng vẫn xài được, ả lại đè tôi xuống giường lấy ngón tay ra hiệu im lặng, dặn dò “anh ngủ đi, thuận theo lẽ tự nhiên em dìu anh bằng Sol trưởng.”

Trò chuyện

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang