Tôi có thể ở trong một căn phòng 20 mét vuông, không thành vấn đề, miễn là có máy lạnh, tủ lạnh và toilet riêng. Dù có bao nhiêu tiền đi nữa thì đến giờ tôi vẫn không quan tâm nhiều đến việc có một cơ ngơi nhà cao cửa rộng, biệt thự hay những thứ đại loại như vậy. Mặc dù nói cho công bằng nếu có hồ bơi riêng nằm cạnh căn phòng 20 mét vuông thì tôi cũng không từ chối.
Cái chuyện ngủ của tôi cũng không quá cầu kỳ, trong căn phòng nhỏ chỉ cần có lót thảm, thảm loại thường thôi cũng được, miễn là không phải nằm trên nền gạch lạnh là được. Không cần phải là giường, không cần phải là nệm, chỉ cần một cái thảm là được. Từ nhỏ, khi ngủ tôi luôn đòi mẹ phải để một cái mền bên dưới để gác chân, gối nằm, gối ôm thì sao cũng được, nhưng mền gác chân thì phải xịn và dày để tôi có thể gấp cao lên. Gối nằm thì luôn có ba cái, một để nằm, một để kê thêm nếu cần và một để lót sau lưng, vì tôi luôn sợ có một thế lực hắc ám nào đó trờ tới, hoặc thực tế hơn là mấy con chuột nhắt, dù không cố ý nó sẽ bò lên người tôi lúc nào không hay. Dạo gần đây hàng quán đóng cửa, người ta về quê cũng nhiều nên chuột có vẻ lên ngôi. Gối ôm thì một cái, loại dài tầm một mét hai. Cơ bản như vậy là ngủ được. Không cần giường hay nệm dày gì cả, nhưng phải có mền mềm như nhung và ba cái gác chân.
Giờ chỗ ở có lớn hơn nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn dành thời gian nhớ nhung căn phòng 20 mét vuông cũ, thời còn đi làm. Thỉnh thoảng có nảy sinh ý định về đó thuê lại vài ba bữa nằm ngủ. Phòng bình dân, bên ngoài là cái cửa sắt, một cửa sổ nhỏ mà tôi gần như không bao giờ mở ra. Bên trong là gian bếp tôi cũng không bao giờ dùng đến, phòng toilet nhỏ đủ dùng, một khoảng không gian nhỏ tôi dùng để ngồi làm việc, cuối cùng là gác nhỏ bên trên để nằm ngủ. Cuộc sống thực sự đơn giản. Sáng ra đi bộ tà tà đến chỗ gửi xe rồi chạy một mạch về phòng làm việc, chiều nghĩ xem ăn gì, uống gì, tối về nhà nghe nhạc rồi đi ngủ. Có dạo cũng hơi chán chường, tôi lên mạng học cách pha chế mojito và tôi pha chế ra một thứ thức uống hết sức rẻ tiền, nhưng vui. Tôi hay nhờ mẹ đi chợ thì mua giúp tôi vài trái chanh rồi xắt lát sẵn, chút rau húng quế, trong tủ lạnh lúc nào cũng để sẵn soda và chai whiskey vài trăm ngàn đồng. Cứ chiều chiều xong việc là ghé tiệm tạp hóa gần nhà mua một bịch đá bi, có đợt ông bán nước đá thấy tôi cầm chai whiskey vào nhà thì khoe rằng ổng có một chai whiskey xịn muốn mời tôi uống, tôi nghĩ đó là một kiểu mời xã giao thôi nên chỉ nói lời cảm ơn, ai ngờ hôm sau đến ổng cầm hẳn chai rượu ra mời, nhìn là biết xịn và còn nguyên chưa mở ra, tôi đoán chắc ông ấy được tặng. Dù thèm lắm nhưng tôi từ chối, vì sợ rằng uống hôm nay thì sẽ mang nợ ân tình mãi về sau, dù người ta không có ý đó. Nhưng một khi đã uống thì có thể trở thành bạn, mà thực tình là thời gian đó tôi mong muốn cuộc sống một mình, không bạn bè, nên thôi.
Bây giờ tôi ăn và ngủ kiểu khác, tôi vẫn được gác chân bình thường nhưng giờ tôi có thêm một trò chơi để dễ ngủ, đó là tôi tưởng tượng mỗi đêm chìm vào giấc mộng là một cuộc chiến chống lại bọn zombie, tôi hay có cái kiểu tưởng tượng bá láp như thế. Kiểu là, khi sắp xếp mình nằm ở đâu trong phòng thì tôi sẽ nhìn xem vị trí nằm nào có thể bảo vệ mấy đứa nhỏ khỏi zombie tốt nhất, nếu zombie chui vào thì nó thường sẽ chọn vị trí ở đâu thì tôi nằm ở đó. Tôi, rồi mới tới tụi nó. Cách sắp xếp như thế có dụng ý đằng sau hết, đứa lớn mỗi khi sợ một cái gì nó dễ hoảng loạn hơn đứa nhỏ nên tôi cần nằm kế nó và nắm chặt tay nó những lúc như thế, đứa nhỏ can đảm hơn nhưng nó cũng quấy hơn, tôi lo rằng nếu zombie tới và tôi cần tụi nó im lặng thì nó là đứa khó nghe lời nhất, nên nhét nó vô góc, dù vô lý nhưng tôi cứ nghĩ ở trong góc nó cũng quấy trong tầm kiểm soát hơn những vị trí khác.
Khi ngủ tôi luôn tìm cách đặt một tay vào chân tụi nó, đời có khi chẳng có thứ phép thuật nào có thật, phét thuật chỉ có trong tiểu thuyết hoặc phim ảnh. Nhưng tôi vào một ngày đẹp trời có thể tranh cãi với bạn từ sáng đến tối rằng đời có hai loại phép thuật, đó là âm nhạc và cảm giác được đặt tay lên chân con mình khi ngủ. Hôm đó tâm trạng của tôi có thể không tốt, nhiều lo âu, nhưng chỉ cần đặt tay lên chân con gái, là tôi có thể ngủ ngon lành.
Trở lại chuyện zombie, tôi vẫn hay tưởng tượng những thứ như thế lúc ngủ, hôm nào cao hứng, tôi còn ngồi nghĩ một ngày nào đó mình sẽ làm một trò chơi điện tử như thế, nó sẽ có góc nhìn từ trên xuống, bạn điều khiển các thành viên trong gia đình cố thủ trong nhà trước những hằng hà sa số những con zombie đang tiến đến, to có nhỏ có. Trò chơi sẽ tạo ra một căn nhà có cấu trúc bất kỳ rồi bạn sẽ có 15 phút để sắp xếp vị trí đặt súng ống, vị trí các thành viên sẽ đứng cố thủ, tôi sẽ luôn để các con ở vị trí tôi cho là an toàn nhất, bọn nó có khi cũng không cần chiến đấu gì cả, sau này, tôi nghĩ ra chúng tôi sẽ có những thứ vũ khí hiện đại như drone, hai đứa con sẽ điều khiển drone, sẽ có cả chó, tôi không nỡ để chó của mình đứng canh bên ngoài nên sẽ lôi nó vào trong nằm ngay cửa chính, khoét một cái lỗ và đặt lỗ mũi nó vào đó để nó canh chừng được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Tôi dĩ nhiên sẽ cùng chú chó cưng của mình ở tuyến đầu. Zombie chỉ đến vào nửa đêm, còn ban ngày chúng tôi sẽ trồng trọt chăn nuôi, thu hoạch đồ ăn để vào tủ lạnh, tu sửa nhà cửa cho đợt xâm lăng tiếp theo.
Tôi cũng có một ao ước, nếu may mắn sống được đến già và vừa kịp lúc loài người có thể đi du lịch không gian như đi chợ, đơn giản như bây giờ ngồi nhà mua salami vậy, thì tôi sẽ rủ mấy thằng bạn làm một chuyến đi Sao Hỏa không cần khứ hồi. Nó đơn giản và tự nhiên như chúng tôi đang ngồi uống bia với nhau bên bờ sông và tôi đọc được một chương trình khuyến mãi Trái Đất – Sảo Hỏa giảm 50% một ngày duy nhất, rồi tôi chỉ với một cú điện thoại là cả đám có thể lên đường. Nó đơn giản và tự nhiên như chúng tôi có thể ngồi đó uống tiếp vài mươi phút nữa thì một chiếc xe trung chuyển trờ đến mời cả đám lên xe. Người ta phát cho mấy tấm vé xanh đỏ đại diện cho Trái Đất và Sao Hỏa, trên đó ghi đầy đủ họ tên của hành khách kèm một dòng chữ lớn: KHÔNG KHỨ HỒI. Cả bọn sẽ dành vài phút gọi điện cho người thân ở nhà nhắn nhủ vài câu “Ba đi chơi mấy bữa”, cũng đơn giản và tự nhiên như bây giờ chúng ta ra Phương Trang đi Đà Lạt vậy.
Theo tưởng tượng của tôi, KHÔNG KHỨ HỒI không có nghĩa là một đi không trở lại, đến đây vẫn có thể bắt tàu trở về hành tinh mẹ bình thường, tôi chỉ muốn có từ KHÔNG KHỨ HỒI cho nó có vẻ phiêu lưu một chút. Tôi sẽ đặt cho mấy thằng bạn ở những vị trí sát cửa sổ để bọn nó có thể ngắm cảnh, dù rằng theo tôi khi đi ra ngoài không gian ngoài vài mươi phút đầu bỡ ngỡ thực ra cũng chẳng có nhiều thứ để thưởng thức. Nó có khi không bằng đoạn đường đèo Bảo Lộc lên Đà Lạt nữa. Nhưng tôi muốn đi chỉ để có dịp sử dụng playlist “Múa Cột Ở Nasa” mà tôi đã soạn ra vào những năm 30 tuổi, và bắt đầu lấy điện thoại ra để viết một cái bài nhớ nhung miên man về Trái Đất như bây giờ tôi đang tưởng tượng viết cho Sài Gòn. Có khi chưa kịp tới Sao Hỏa là tôi đã nói mấy thằng bạn đem hết bia ra uống, vì ngay khi vừa cập bến là tao sẽ mua ngay một vé về quê hương, bọn mày muốn ở lại thì kệ bọn mày, vì những miên man tao muốn viết, tao vừa viết xong rồi.

