Trần Ngọc Long

Miếng ngon tháng năm#2 – Cá kho trám đen

Mình đi, có nhớ những ngày

Mưa nguồn suối lũ, những mây cùng mù?

Mình về, có nhớ chiến khu

Miếng cơm chấm muối, mối thù nặng vai?

Mình về, rừng núi nhớ ai

Trám bùi để rụng, măng mai để già.

Mình đi, có nhớ những nhà

Hắt hiu lau xám, đậm đà lòng son

Mình về, còn nhớ núi non

Nhớ khi kháng Nhật, thuở còn Việt Minh

Mình đi, mình có nhớ mình

Tân Trào, Hồng Thái, mái đình cây đa?Đọc tiếp “Miếng ngon tháng năm#2 – Cá kho trám đen”

Miếng ngon tháng năm#1 – Xôi Thịt

Hà Nội nay chớm tiết lạnh, khô ráo. Chậu Tím thạch thảo trên ban công cũng phấn khởi tươi tắn hẳn ra. Mới đó nhớ về ba tuần trước Ông giời giận khóc trời Nam. Mà khóc than đến hồng thủy ngập trời, mưa gió vần vũ. Khóc đến con mèo mun nhà hàng xóm tôi kêu ngọng từ Hà Nội sang Hà Lội luôn.Đọc tiếp “Miếng ngon tháng năm#1 – Xôi Thịt”

Miếng ngon tháng năm

Tôi gọi đây là viết về ăn uống với người thân, bạn bè hoặc người lạ tứ xứ – kỳ thực là lượm lặt vụn vặt bỏ quên lăn lóc mỗi nơi một chỗ rồi thổi cháy bừng lên trước khi bộn bề cuộc sống vùi lấp. Trong tâm tưởng tôi nghĩ tới một cuốn sổ tay.… Đọc tiếp “Miếng ngon tháng năm”

Nhật ký xe bus #3

Một chiều buồn. 3 thằng ngốc thất thểu vì kết quả môn Toán. Cũng chẳng oan. Chẳng bao giờ thấy những con số đó hào hứng. Còn Gậy đỏ lv4 giật bao nhiêu dame hay PA nhẩy dame x mấy lần thì nhớ rõ, đam mê cỡ giáo sư chuổng cời ngoài phố.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #3”

Nhật ký xe bus #2

Bài trước Long có nói về việc nhường chỗ trên xe bus. Câu hỏi thế kỷ có lẽ là vậy đứng hay ngồi thì sướng hơn? Thực ra cái nào cũng có cái vui thú cả. Miễn là ngày mà lòng mình trong sáng rộng mở thì trống đánh xuôi kèn thổi ngược cũng thành ngẫu hứng thiên cổ.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #2”

Nhật ký xe bus #1

Độ này Quán ăn đêm nhiều khách trở lại nên tôi xí xớn vào góp chuyện cho lão chủ quán. Việc mồm mép trên đường tôi hay nói nhiều về ăn uống. Còn khi đã ngồi trong quán ăn thì tôi nghĩ về mọi sự trong thiên hạ. Nhưng suy nghĩ trong tôi nó không bùng nổ ngẫu nhiên như mưa và phân chim bồ câu.… Đọc tiếp “Nhật ký xe bus #1”

Câu chuyện thứ ba – Tôi béo thế nầy một phần là do anh boss đầu.

Covid quay trở lại nên đói dã họng. Sếp mới sợ covid quá nên cắt cử nhân viên trực văn phòng. Sáng vừa mưa vừa đói nên xoa bụng béo nhớ anh sếp đầu – sếp Giang.

Nói thật xưng hô cho tiện công việc và nịnh sếp trẻ trung chứ sếp Giang cách tôi 20 tuổi lận.… Đọc tiếp “Câu chuyện thứ ba – Tôi béo thế nầy một phần là do anh boss đầu.”

Câu chuyện thứ hai: nồi cơm ma thuật và sự hình thành đế chế shipper và ngành dịch vụ

Lắm lúc nghĩ lại thì đời sinh viên bọn tôi chẳng khác nào cuốn Harry Potter phiên bản không-biết-phải-khóc-hay-cười cả. Tôi nhớ những thước phim đầu tiên cậu đến ngôi trường phép thuật, cả đời cậu chưa bao giờ được ăn như vậy và điều tuyệt hơn là nó như niêu cơm của thạch sanh.… Đọc tiếp “Câu chuyện thứ hai: nồi cơm ma thuật và sự hình thành đế chế shipper và ngành dịch vụ”

Bài viết thứ nhất

Quán ăn đêm. Đây là một manga nổi tiếng của Nhật bản. Thứ hàm xúc trong quán ăn đêm là chuyện đời thường đến từ mọi giai tầng, giới tính, lứa tuổi, nghề nghiệp khác nhau. Điểm đặc biệt đi kèm với đó những món ăn và người nấu chúng “Bậc thầy”.… Đọc tiếp “Bài viết thứ nhất”

Lên đầu trang