Dân Ruộng

Cơm trắng, cá chiên, ngồi thiền với rượu

Mình nghe nhạc, hay nhạc nghe mình

Thôi thì chỉ nghe nhạc nền là chính, thể loại nhạc mà lên mạng không dám khoe với ai. Thỉnh thoảng mình cũng thử mở nhạc “mắc tiền” lên nghe, những tưởng sẽ trở về thời xa xưa, khi vẫn có cái háo hức để thưởng thức và khám phá nhạc mới mỗi ngày, hình ảnh thằng Đăng đạp xe một mình chạy vòng quanh khuôn viên đại học Cần Thơ, vừa chạy vừa ngấu nghiến những ban nhạc nó thích đã xa, rất xa rồi.… Đọc tiếp “Mình nghe nhạc, hay nhạc nghe mình”

Trồng rau nuôi cá

Mình vẫn chơi game gần như mỗi ngày và chơi theo kiểu mình hay nói là bắt chước mấy cha mấy chú trồng rau nuôi cá, mấy ông già mỗi chiều hay ra khu vườn sau nhà tưới cây. Trên iPhone của mình có một khu vườn cần tưới, những cây như Hearthstone – game thẻ bài mình yêu thích nhất, Pokemon GO được tưới hàng ngày, những cây lâu lâu mới tưới như Brawl Stars, Legends of Runeterra, những cây vui thì tưới buồn thì thôi như Clash Royale.… Đọc tiếp “Trồng rau nuôi cá”

Lãng du cùng Vinasun

Nhà mình rất thích những bữa ăn ngon bất ngờ, hai loại bất ngờ là không hẹn mà đi hoặc tình cờ ghé một quán ăn rồi mê luôn

Có những ngày đồ chợ đã mua sẵn và thịt cũng đang chờ rã đông nhưng cỡ 4h chiều đang ngồi làm việc thì tự dưng thấy ngán cơm nhà.… Đọc tiếp “Lãng du cùng Vinasun”

A í a a

Mấy hôm trước gần nhà mình có đám tang, đó là một gia đình bán đồ gia dụng cách chỗ mình tầm hai ba căn, gia đình đang ngồi ăn tối thì tiếng kèn đám ma nổi lên ồn ào cả khu, mình cũng hơi khó chịu vì cả ngày chỉ có giờ ăn tối là cả gia đình quây quần đầy đủ, mình lại đang nghe nhạc và Yên Mây cũng đang vui vẻ với mấy bài hát mình mở nên nghĩ như thế, nhưng sau đó dĩ nhiên mình phải hiểu ngay, không ai muốn như thế này cả.… Đọc tiếp “A í a a”

Không gì chia cắt được anh và canh gà Lá Giang

Sáng nay lại được ăn bánh mì ngon nên tự nhiên thấy nhớ và phải cảm ơn hết các bà con cô bác đã nuôi ăn mình từ những ngày chân ướt chân ráo lên Sài Gòn. Mình xin một chân lập trình ở FPT Telecom Sài Gòn. Mình không có khiếu lập trình lắm, muốn kiếm công việc gì khác có tương lai hơn nhưng vào thời gian đó trong người cũng có nhiêu đó ngón nghề.… Đọc tiếp “Không gì chia cắt được anh và canh gà Lá Giang”

You have a fabulous mind

Tôi là một thằng bị ám ảnh liên miên về chuyện sắp xếp kho nhạc. Liên miên. Đôi khi bạn có thể thấy tôi rất bảnh bao trong lần gặp mặt đầu tiên, mời bạn đến một nhà hàng thật sộp, kêu mấy món uống sành điệu đắt tiền các thứ, qua cách tôi nói chuyện về cuộc sống và công việc này nọ có khi bạn tưởng tôi là đại gia bất động sản đi lên từ nghèo khó, kiểu vậy.… Đọc tiếp “You have a fabulous mind”

Vợ tôi nên ghen với iPhone thay vì mấy cô người mẫu trên Instagram

Thật kinh khủng khi tôi xài điện thoại 12 tiếng một ngày. Dù biết nó cũng vì công việc, nhưng tưởng tượng bỏ ra chính xác nửa ngày kể cả thời gian ngủ để cầm iPhone thì thiết nghĩ tôi nên dừng nghĩ đến những cô nàng ở thế giới song song mà tôi hay cầu cứu mỗi khi bế tắc, tôi nên chấm dứt mối quan hệ với họ và bắt đầu đặt tên thân mật cho tất cả những chiếc điện thoại mà tôi dùng kể từ hôm nay.… Đọc tiếp “Vợ tôi nên ghen với iPhone thay vì mấy cô người mẫu trên Instagram”

Của Nụ, của Khuê

Mình đang ngồi ăn phở thì trời chuyển mưa. Mây đen bắt đầu kéo đến và những cơn gió từ mát đang dần chuyển sang se lạnh. Gió luồn qua những cọng phở đang lơ lửng, và bao nhiêu đó là đã đủ để mình chợt nhớ về mấy câu chuyện do nhạc sĩ Phạm Duy kể.… Đọc tiếp “Của Nụ, của Khuê”

Lên đầu trang